“Đừng tự cho là thông minh nữa, không phải.” “Lâm Gia Hân là ai?” Bọn chúng không nói dối, Hạ Linh có thể từ ánh mắt bình tĩnh và thái độ hời hợt của chúng đoán ra được. Người thuê không phải Lâm Gia Hân sao? Cô khẽ nhíu mày, hỏi: “Các người muốn đưa tôi đi đâu?” Một người đàn ông ngồi cạnh Hạ Linh gõ gõ ống tuýp trong tay vào thành ghế, cười đểu cáng, ánh mắt ɖa^ʍ tà di chuyển từ đôi chân thon dài của cô lên đến khuôn mặt xinh đẹp như hoa. Hắn ta 𝓁ϊếʍ 𝓁ϊếʍ môi: “Đến một nơi vui vẻ, lát nữa cô em sẽ biết thôi.” “Vốn dĩ định bắt cả con của mày cơ, nhưng vừa rồi mày và con bé trong cửa hàng phản ứng nhanh đấy.” Tên lái xe cười khà khà. Hạ Linh không dám nghĩ tới nếu để hai đứa nhỏ bị bắt cùng cô thì sẽ là thảm cảnh như thế nào, đám người này điên rồi, vì tiền mà bán mạng! “Các người không sợ đi tù sao?” Hạ Linh hít sâu một hơi, đè xuống cảm giác nhức nhối sau lưng. Sáng nay cô mặc áo phông bình thường cho nên phần cổ là bị thương nặng nhất, có mảnh thủy tinh vỡ bắռ mạnh qua cắt lên da t̸h̵ιt̸ cô cả một đường dài. Thấy sắc mặt Hạ Linh hơi tái nhợt, tên tài xế tốt bụng giải thích: “Chờ đến khi cảnh sát tìm được mày thì chúng tao đã cao chạy xa bay rồi, sợ cái quái gì, cũng đâu phải lần đầu tiên.” Xã hội phát triển, ngày càng hiện đại và văn minh hơn, thế nhưng vẫn có những thành phần bất hảo, thích sống dựa tяên việc làm mấy chuyện bẩn thỉu, vi phạm pháp luật như vậy. Lòng bàn tay của Hạ Linh đầy mồ hôi, muốn gọi cầu cứu cũng không được, bởi vì thời điểm đưa cô lên xe, chúng đã thu điện thoại của cô rồi. Xe chạy một mạch ra khỏi thành phố, nhìn con đường ngày càng hẹp, khung cảnh xung quanh ngày càng tăm tối, mặt Hạ Linh không còn chút máu nào. Chết? Nếu cô chết ở đây thì con cô phải làm thế nào bây giờ, Dương Yến và Dương Minh Tuấn sẽ chăm sóc chúng chứ? Hay Trần Đình Vũ sẽ đưa chúng về thành phố A? Lỡ như sau này anh tái hôn với người phụ khác, con cô bị ức hiếp thì phải làm sao? Hàng loạt suy nghĩ xuất hiện trong đầu của Hạ Linh, trường hợp xấu nhất là đám người này sẽ cưỡng gian cô đến chết! Hạ Linh đang suy nghĩ miên man, đột nhiên ngửi thấy một mùi hôi khó chịu. Người đàn ông bên cạnh đưa một chai nước màu đỏ lên trước mặt cô, nói: “Yên tâm, tụi tao còn chưa điên đến mức giết người, nhưng mà mày biết đó, có những thứ đáng sợ hơn cả cái chết. Ví dụ như lột sạch quần áo của mày, luân gian, quay video clip lại, gửi cho người thân và bạn bè của mày xem?” Hạ Linh lập tức ý thức được thứ chất lỏng kia là cái gì, chúng muốn biến cô thành một người phụ nữ ɖa^ʍ loạn, khiến cô nhục nhã sống không bằng chết! Ngậm chặt miệng lại, cô vừa nhúc nhích đã cảm giác được bên gò má lạnh lẽo, lưỡi dao sắc bén chạm nhẹ vào làn da mịn màng của cô. “Há miệng ra!” Ánh mắt Hạ Linh mang theo sự hoảng loạn và mờ mịt. Nghĩ đến việc bản thân mất hết danh dự, sau này có thể sẽ khiến cho con cái sống dưới cái bóng của một “ɖa^ʍ nữ”, ra đường không dám ngẩng đầu nhìn người, bị xem thường vì bà mẹ đáng ghê tởm đã lăng loàn với rất nhiều đàn ông, cô đột nhiên muốn chết quách đi! Cô yêu con của cô, cô không muốn rời xa con mình chút nào! Nhưng cô càng không thể chấp nhận