Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 161
TRUYỆN AUDIO

Chương 161 — Chương 161

103 chương đã có audio

càng lớn hơn, nếu có người tới bên cạnh chắc chắn sẽ nghe được một hồi “xe chấn” đầy kích thích.
Trần Đình Vũ tưởng chừng anh mới là người bị trúng thuốc, mỗi một lần lui ra rồi đâm vào đều làm Hạ Linh nhỏ giọng kêu ra.
Ấm áp, trơn ướt, dễ chịu.
Anh mê luyến hôn lên mặt cô, thấy trong đôi mắt cô ngân ngấn nước vì sung sướng thì càng ra sức va chạm hơn.
Người đàn ông có cơ thể cường tráng với những thớ cơ bắp vừa phải, săn chắc đẹp mắt, tuy rằng anh đã không còn đi tập gym thường xuyên như trước nhưng vẫn chạy bộ để rèn luyện, thể lực tốt hơn Hạ Linh rất nhiều.
Chẳng mấy chốc, cô đã xụi lơ mặc cho anh làm gì thì làm.
Mồ hôi thấm ra sau tấm lưng rộng của Trần Đình Vũ, anh thở hổn hển, mắt không rời khỏi khuôn mặt mà anh ngày nhớ đêm mong, chỉ muốn cô được thoải mái nhất có thể.
Hạ Linh giống con thuyền nhỏ lênh đênh tяên sóng lớn, đợt sóng sau dồn dập hơn đợt trước làm cô không chống đỡ nổi.
Cô hé miệng cố gắng hô hấp, nước mắt hưng phấn bắt đầu chảy xuống gò má.
“Hạ Linh, không được hận anh, anh chỉ đang giúp em thôi, có biết không?” Trần Đình Vũ vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của cô vừa dụ dỗ, giọng anh trầm thấp mang theo sự dụ hoặc.
Hạ Linh lúc này đã không nghe được gì nữa, chỉ biết người đàn ông tяên thân cô là Trần Đình Vũ, anh đang thì thầm nói chuyện trong lúc hông đang liên tiếp đưa đẩy, tiến vào vừa nhanh vừa mạnh.
Cơ thể cô mềm mại linh hoạt vô cùng, Trần Đình Vũ nâng hai chân cô vắt lên vai anh, sau đó từ phía tяên nhấn mạnh xuống, góc độ này khiến cho gậy t̸h̵ιt̸ cọ trúng điểm nhạy cảm nào đó, cả người cô run mạnh hơn.
Cô bấu lấy bắp tay anh, яên to một tiếng: “A…” “Em thích tư thế này?” Trong đôi mắt chứa đầy dục vọng của Trần Đình Vũ lóe ra tia giảo hoạt, anh hung hăng đâm mạnh vào vị trí kia khiến Hạ Linh phải khóc nấc lên.
Môi lưỡi hai người dây dưa triền miên, thân thể va chạm kịch liệt, hình ảnh trong xe ngày càng ɖa^ʍ mỹ.
Trần Đình Vũ yêu chết cảm giác được tiến vào trong cơ thể của Hạ Linh, anh yêu cô, yêu đến khắc cốt ghi tâm.
Sau khi cô biến mất anh mới thật sự hiểu lòng mình, hiểu bản thân anh muốn cái gì.
Không biết qua bao lâu, Trần Đình Vũ đột nhiên chạy nước rút, gấp gáp ra vào trong thân thể Hạ Linh rồi cong lưng, ưỡn người, gậy t̸h̵ιt̸ giần giật liên hồi rồi bắt đầu phóng xuất ra chất dịch màu trắng ɖu.c, phun thẳng vào trong cơ thể cô.
Trần Đình Vũ thở gấp ôm chặt lấy cơ thể Hạ Linh, cô thì mềm nhũn nằm tяên ghế, đã bị anh làm đến mơ màng.
Người đàn ông giữ nguyên tư thế một lúc, sau đó ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô: “Anh yêu em, Hạ Linh, anh thật sự rất yêu em.” Sau ngày hôm nay, mối quan hệ của họ sẽ có biến chuyển.
Nhưng anh không biết rốt cuộc đó là tốt, hay xấu.
Nhìn Hạ Linh mệt mỏi dựa vào ghế, Trần Đình Vũ nhẹ nhàng chỉnh lại tóc và quần áo cho cô, mỗi động tác đều cẩn thận sợ làm cô khó chịu.
Anh mất một lúc mới có thể xử lý xong mọi thứ, thân thể hai người đều hơi dính nhớp, bây giờ đưa cô thẳng đến bệnh viện không phải ý hay.
Trần Đình Vũ gọi điện thoại ra ngoài, đầu dây bên kia vừa bắt máy anh liền dặn dò: “Tôi cần một bác sĩ giỏi đến khách sạn nơi tôi ở, lát nữa ở


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡