Chương 162
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 162 — Chương 162
dưới sảnh chờ tôi.
Ừ, hai mươi phút nữa.” Anh tắt máy rồi vừa khởi động xe vừa gọi về cho Dương Yến, sau khi anh rời đi, cô ấy cũng đã nhận được tin tức từ em trai.
Dương Yến nhìn thấy Trần Đình Vũ liên lạc thì gấp gáp hỏi: “Cô ấy đâu rồi?
Hai người đang tới bệnh viện nào vậy?
Tôi đưa hai đứa nhỏ qua đó!” “Bây giờ tình hình của Hạ Linh đã ổn định rồi, tôi đưa cô ấy về khách sạn trước, bên đó có bác sĩ riêng.” Trần Đình Vũ đã quan sát rất kỹ, ngoại trừ những vết thương ngoài da và phần lưng bị trầy xước ra thì cô vẫn ổn.
Lát nữa bác sĩ đến kiểm tra thêm trước ngực cô nữa là ổn.
Khoảng chừng nửa tiếng sau, Trần Đình Vũ lái xe về đến khách sạn, một vị bác sĩ đứng tuổi đã chờ sẵn.
Thấy anh bế Hạ Linh trong tay đi tới, ông ấy hơi giật mình nhưng rất nhanh cúi đầu, không dám nhìn lung tung.
Tiếp tân ở khách sạn cũng là người thông minh, biết giữ mồm giữ miệng không hỏi chuyện của người ta.
Khi Hạ Linh tỉnh dậy cũng đã là buổi chiều, ánh chiều tà rực rỡ chiếu nghiêng vào khung cửa sổ, cảm giác rất ấm áp, dễ chịu.
Cô nằm tяên một chiếc giường rộng, có mùi hương nam tính quen thuộc.
Sau lưng truyền tới tiếng bước chân loạt xoạt, Hạ Linh hơi nhúc nhích thân mình mỏi mệt, quay đầu nhìn lại.
Trần Đình Vũ vừa mới đến chỗ đồn cảnh sát một chuyến và trở về, ban đầu người ở đó yêu cầu gặp nhân chứng là Hạ Linh nhưng có anh và Dương Minh Tuấn xử lý, chuyện của mấy tên kia cũng đơn giản, không mất nhiều thời gian lắm liền xong.
“Em… có thấy chỗ nào khó chịu không?” Trần Đình Vũ hơi tránh né ánh mắt của cô.
Đầu Hạ Linh đau nhức, thân thể hơi vô lực, cô muốn ngồi dậy cũng nghiêng nghiêng ngả ngả.
Trần Đình Vũ bước tới đỡ cô, đặt một cái gối sau lưng cho cô tựa vào, giọng cô hơi khàn khàn vang lên: “Chí Hiên và Ý Vy đâu?
Hai đứa vẫn ổn đúng không?” Mặc dù hiện tại cô đuối sức gần như không thể di chuyển, trong đầu cũng hỗn loạn nhưng suy nghĩ duy nhất trong cô là con của cô có làm sao không.
Thấy cô lo lắng, anh ngồi xuống bên cạnh giường rồi trấn an: “Em yên tâm, bọn nhỏ đang ở nhà cùng Dương Yến rồi.” Sau câu nói đó, cả hai người đều giữ im lặng khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Trần Đình Vũ tự hỏi cô nhớ được những gì, nếu đột nhiên nhận ra chuyện anh đã làm thì có giận anh vì đã lợi dụng lúc cô gặp khó khăn mà “muốn” cô hay không.
Trần Đình Vũ vừa định lên tiếng thì Hạ Linh đã hỏi: “Lúc đó là anh sao?” “Lúc đó?” “Phải, ở… ở bên trong xe…” Hai gò má Hạ Linh bất giác đỏ lên, cô bắt đầu mường tượng lại chuyện mà mình gặp phải.
Sau khi sắp xếp mớ hình ảnh lộn xộn xuất hiện trong đại não, cô biết bản thân trúng thuốc nhưng không nhớ được rõ ràng lắm.
Bây giờ tỉnh dậy tяên giường của Trần Đình Vũ, lẽ hiển nhiên người cùng cô âu yếm tại nơi hoang dã kia là anh rồi.
Thế mà cô còn hỏi?
Hạ Linh nói xong mới thấy chán nản, nhanh mồm nhanh miệng làm gì không biết, làm cho cả hai xấu hổ thêm.
Trần Đình Vũ hơi căng thẳng, anh mím chặt môi rồi gật đầu: “Là anh.” Thừa nhận sớm một chút còn hơn giấu diếm.
Giọng anh từ tốn và nhẹ nhàng vang lên bên tai Hạ Linh: “Anh nên cố gắng đưa em đến bệnh viện, xin lỗi.” Trái ngược với suy đoán của Trần Đình Vũ, Hạ Linh chẳng