Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 163
TRUYỆN AUDIO

Chương 163 — Chương 163

103 chương đã có audio

hề giận dữ mà còn hơi ngượng ngùng nói: “Không, chuyện này không phải lỗi của anh…” Cô thậm chí không dám tưởng tượng nếu anh không đến cứu thì cô sẽ phải trải qua những gì, nghĩ tới đám đàn ông ghê tởm kia, cô liền buồn nôn.
Thấy sắc mặt cô bỗng nhiên tối sầm xuống, anh hỏi: “Em còn đau chỗ nào không?
Bác sĩ có để lại thuốc, anh đã bôi cho em rồi, tạm thời em nên dùng khăn ướt để lau người, không nên để vết thương chạm vào nước.” Khoảnh khắc nhìn thấy tấm lưng trần mịn màng của cô xuất hiện từng vết thương đang rướm máu, nghe bác sĩ phán đoán sơ bộ về tình hình của cô, trái tim anh quặn thắt.
Lũ khốn kia chắc chắn phải đi tù, chịu trách nhiệm cho hành động xấu xa của bản thân!
Hạ Linh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn mỹ của Trần Đình Vũ, trong lòng bỗng nhiên không còn thấy giận anh nhiều như trước nữa.
Cô run run nói: “Đình Vũ, cảm ơn anh.” Bàn tay đặt tяên giường nắm chặt lại, giọng Hạ Linh nhỏ như muỗi kêu: “Cảm ơn vì anh đã đến.” Người đàn ông đưa tay về phía cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô rồi đáp: “Em không sao là tốt rồi, anh sẽ xử lý những chuyện khác.” Anh đi đến bàn cạnh giường rót cho cô một cốc nước, cẩn thận đặt vào tay cô: “Uống đi, lát nữa em khỏe hơn chút thì anh đưa em về gặp con, chắc hai đứa đang lo lắng cho em lắm.” “Ừm…” Hạ Linh siết chặt cái cốc tяên tay, ngửa đầu uống một ngụm nước để làm dịu cổ họng hơi khô khốc của mình.
Cô dù sao cũng đã sinh con, không phải là trinh nữ ngây thơ thuần khiết gì, Trần Đình Vũ lại là người đàn ông đầu tiên cũng như chồng cũ của cô.
Cho nên thời khắc quan trọng khi thuốc phát tác, không ai thích hợp để giúp cô hơn anh cả.
“Đình Vũ.” Hạ Linh bỗng nhiên gọi tên anh.
“Trong số những người đã bắt cóc em… có một tên bị thương rất nặng phải không?” Cô vừa hỏi anh lập tức đoán ra được cô lo sợ điều gì, khẽ an ủi: “Người đó chưa chết, sau khi hồi phục đại khái sẽ được chuyển vào nhà giam.” “Vậy… cảnh sát không tìm em lấy lời khai sao?” Dù sao lúc đó cô đã dùng dao đâm người kia một nhát thật sâu, nếu ông ta chết thì chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
Trần Đình Vũ nghĩ tới cái gã đó thì ánh mắt thâm thúy càng thêm lạnh lùng, sau chừng ấy vết thương và sự mất máu, lại còn tai nạn xe nghiêm trọng mà hắn vẫn sống được, đúng là rất kiên cường.
Như vậy càng tốt, chờ bọn chúng vào tù, anh nhất định sẽ để mắt đến chúng, để người bên trong “chiêu đãi” chúng thật tốt.
“Em không cần quan tâm đến những thứ đó, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được rồi.” Dương Minh Tuấn làm cảnh sát trưởng ở khu vực này, lại có thêm Trần Đình Vũ ở đây, tuy rằng anh không thể một tay che trời ở thành phố P nhưng chuyện như thế này vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Xem tiếp ====================================================================== Trong lúc Hạ Linh nghỉ ngơi ở nơi đó, Trần Đình Vũ không làm phiền cô mà ngồi sang bên cạnh, mở máy tính lên và làm việc từ xa cùng với Lý Khải.
Anh sẽ điều luật sư từ thành phố A tới để hỗ trợ, dù gì người của tập đoàn BNN đều ở trụ sở chính, muốn chuyện êm đẹp không xảy ra sai sót thì cần chút thời gian.
Hạ Linh vẫn chưa thôi suy nghĩ về chuyện xảy ra, mỗi lần nhớ lại là rùng mình, nổi gai ốc.
Cô ôm cốc nước một lúc lâu, ngồi thừ người ở đó, đầu óc trống


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡