Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 164
TRUYỆN AUDIO

Chương 164 — Chương 164

170 chương đã có audio

rỗng.
Mãi cho đến khi loáng thoáng nghe thấy Trần Đình Vũ đang bàn về kẻ chủ mưu phía sau vụ việc liền tò mò dỏng tai lên, còn nhích tới gần anh một chút.
“Nếu là cô ta thật thì phiền phức.” Trần Đình Vũ thở dài thật khẽ.
“Có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn.” Hạ Linh không nghe được Lý Khải nói gì vì Trần Đình Vũ đang đeo tai nghe, chỉ thấy Trần Đình Vũ hơi nhíu mày: “Tôi sẽ trở về để giải quyết những hợp đồng quan trọng và cần thiết, cậu chịu khó một chút.
Được, sẽ tăng lương cho cậu.” Lát sau, chẳng biết bọn họ nói gì mà Trần Đình Vũ quay đầu nhìn về phía giường làm Hạ Linh hơi giật mình thu hồi tầm mắt.
Anh tháo một bên tai nghe ra, môi mấp máy: “Xin lỗi, là anh làm em bị liên lụy.” Vẻ mặt Hạ Linh hơi mờ mịt: “Sao vậy?” “Em có biết người đứng phía sau thuê đám côn đồ kia là ai không?” Hạ Linh từng nghĩ tới Lâm Gia Hân vì cô ta vừa xuất hiện chưa lâu thì xảy ra chuyện kinh khủng này, nhưng mà bọn người ấy lại không thừa nhận.
Cô lắc lắc đầu, nâng mắt nhìn anh.
Giọng Trần Đình Vũ mang theo sự áy náy: “Đây có lẽ là thời điểm thích hợp để nói chuyện với em.” Anh tắt máy tính đi, tháo nốt bên tai nghe còn lại cất vào trong hộp rồi mới xoay ghế ngồi, đối diện với Hạ Linh.
“Bởi vì anh đăng tải tấm ảnh chụp chung với em lên nên Lâm Gia Hân mới phát điên, chạy đến nơi này gây sự, nhưng cô ta không phải người yêu, không phải tình nhân, cũng không phải bạn bè của anh.” Hạ Linh không hiểu sao anh nhắc đến Lâm Gia Hân, cô đáp: “Vậy cô ta là gì của anh?” Tưởng rằng không quan tâm đến anh, thực ra trong lòng cô cũng rất để ý… “Tập đoàn BNN có rất nhiều cổ đông, trong đó, cha của Lâm Gia Hân nắm giữ số cổ phiếu cao nhất, chỉ thấp hơn gia đình anh một chút.
Cô ta là thiên kim tiểu thư của nhà họ Lâm, anh từng gặp cô ta vài lần trong mấy bữa tiệc, chưa từng tiếp xúc gần…” Tяên mặt anh thoáng hiện sự bất đắc dĩ: “Anh thậm chí không biết cô ta thích anh.” “Được rồi.” Hạ Linh đưa tay xoa xoa trán, nhìn thấy anh chân thành như vậy, cô tạm thời tin tưởng lời anh.
“Nhưng mà anh đột nhiên nhắc tới chuyện này là có ý gì?
Em đã hỏi qua đám người kia, Lâm Gia Hân không thuê họ…” Trần Đình Vũ chậm rãi đứng lên, đi tới bên cạnh bàn làm việc và cầm lấy một tờ báo cáo lên xem, ánh mắt anh trở nên rét lạnh: “Một người bản địa đã thuê đám du côn đó, nhưng em nghĩ thử, em đã sống ở đây mấy năm rồi?
Ai lại hận thù em đến mức phải làm vậy?” Đầu óc Hạ Linh nhảy số cũng rất nhanh, môi cô hơi tái nhợt: “Lâm Gia Hân trả tiền cho người bản địa kia, để ông ta ra mặt giúp mình sao?” Trần Đình Vũ không trả lời nhưng lại gật đầu với cô, Hạ Linh cảm giác mình đã quá ngây thơ, người lập tức cứng đờ, sống lưng lành lạnh.
Ngày hôm đó cô thậm chí không xích mích gì nhiều với người phụ nữ kia, chỉ nói đôi ba câu rồi rời đi, vậy mà cô ta hận cô đến mức này sao?
Như Trần Đình Vũ đã nói, Lâm Gia Hân là một vị thiên kim tiểu thư có người cha triệu phú, vừa giàu vừa quyền lực, cô lấy cái gì để đấu với cô ta chứ?
Hạ Linh rũ mi mắt: “Cuối cùng người chịu tội sẽ là người đàn ông xấu số kia phải không?” Khả năng cao là vậy, Trần Đình Vũ không muốn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡