Chương 165
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 165 — Chương 165
nói ra, sợ cô nghĩ nhiều và lo lắng quá mức.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của anh reo lên.
Anh chần chờ một lát mới bắt máy, bởi vì số hiển thị tяên đó là Dương Minh Tuấn.
“Giám đốc Trần, tôi có một tin xấu muốn nói, người đàn ông vừa sợ tội tự sát.“ Trần Đình Vũ nghe xong hơi nhíu mày, anh vốn đã nghĩ cách để ông ta khai ra người đứng đằng sau, nhân cơ hội này đánh cho nhà họ Lâm một đòn chí mạng, vậy mà không ngờ… “Bây giờ tôi sẽ qua đó.” “Có chuyện gì vậy?” Hạ Linh hoang mang nhìn anh.
“Anh sẽ đưa em về trước, sau đó đến đồn cảnh sát một chuyến.” Thấy anh lảng tránh, cô càng muốn biết hơn: “Đình Vũ, có chuyện gì nghiêm trọng sao?
Anh nói cho em biết được không?” Dù gì nó cũng liên quan đến cô, anh cứ úp úp mở mở càng khiến trong lòng cô bất an.
Trần Đình Vũ thấy cô hoảng loạn nhổm người dậy thì đi tới, dang tay ra ôm lấy cô.
Hạ Linh ngã vào lòng anh, nói năng lộn xộn: “Sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa chứ?
Em, cuộc sống của em…” “Không sao, Hạ Linh, không sao đâu.” Người đàn ông hơi dùng sức, Hạ Linh đỏ cả hai mắt bám lấy gấu áo anh.
Nếu ngay cả Trần Đình Vũ cũng không giải quyết nổi thì cuộc sống yên bình của cô và con sẽ hỏng mất!
Cô chỉ sợ ảnh hưởng đến hai đứa nhỏ mà thôi!
Trần Đình Vũ vỗ nhẹ lên lưng cô: “Chỉ là người đàn ông bản xứ kia vừa tự sát, không có việc gì, sau này sẽ không xảy ra chuyện tương tự đâu.” Trông có vẻ Hạ Linh vẫn ổn sau chừng ấy chuyện, nhưng sự thật là tâm lý của cô rất yếu ớt, như chim sợ cành cong vậy.
Trần Đình Vũ không biết nên phản ứng thế nào trước biến cố lần này, nếu là dĩ vãng, anh có muốn đến gần Hạ Linh cũng khó, nói gì tới việc ôm cô.
Ngửi được mùi hương nhàn nhạt tяên tóc cô, nhìn thấy cô dựa dẫm vào anh, vậy mà anh lại… hạnh phúc.
Trần Đình Vũ nói với cô: “Hạ Linh, tin tưởng anh, sau này anh sẽ không để ai bắt nạt mẹ con em.” Lời hứa hẹn của anh phần nào làm giảm bớt sự lo âu trong lòng Hạ Linh, phải mất một lúc cô mới bình tĩnh lại được, sau đó sực tỉnh, vội vàng lui ra khỏi vòng tay anh.
“Đi thôi, anh đưa em về trước.” Trần Đình Vũ đứng lên, cẩn thận đỡ Hạ Linh dậy.
Lúc cô di chuyển mới phát hiện giữa hai chân ẩn ẩn đau, nhớ tới một màn hôm qua, bàn tay anh đặt bên hông cô giống như có lửa vậy, làm cho cô rất mất tự nhiên.
Chí Hiên và Ý Vy cả ngày nay cứ khóc mãi vì không nhìn thấy mẹ, Dương Yến đã nói nhiều lần mẹ sẽ về ngay, nhưng chúng không tin, chốc chốc lại hỏi mẹ đâu rồi làm Dương Yến quay cuồng theo.
Thấy Hạ Linh trở lại, hai đứa nhỏ mừng rỡ lao ra, dùng sức ôm chặt lấy chân cô.
“Mẹ, mẹ ơi!” Chí Hiên òa khóc nức nở.
“Mẹ!” Ý Vy cũng rơi nước mắt.
Dương Yến nhìn mà muốn khóc theo, lúc cô nàng nhận được tin thì Hạ Linh đã bị bắt đi rồi, đến cửa hàng xem mới thấy đồ đạc khắp nơi vỡ nát, lộn xộn.
Tâm huyết mấy năm trời của hai người bọn họ bị đập tan tành, Hạ Linh cũng bị bắt cóc không rõ sống chết.
Người đàn ông đứng phía sau nhìn cảnh này, âm thầm hạ quyết tâm phải xử lý Lâm Gia Hân.
Anh gật đầu xem như chào hỏi với Dương Yến rồi xoay người rời đi, lái xe chạy thẳng tới đồn cảnh sát.
Hạ Linh rất mệt, dù