Chương 166
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 166 — Chương 166
cô đã ngủ gần nửa ngày vẫn chưa hồi sức, có lẽ là do tác dụng phụ từ thứ thuốc mà đám người đó cho cô uống.
Sau khi dỗ dành hai đứa nhỏ, Hạ Linh về giường tiếp tục nằm xuống.
Dương Yến đi vào hỏi cô: “Em ăn gì chưa?
Chị nấu cháo cho em nhé?” “Dạ, vậy làm phiền chị.” Đúng thật cô cũng hơi đói, tяên người còn bị thương không nhẹ, đành nhờ hết vào Dương Yến.
Chí Hiên dùng sức trèo lên giường, mất một lúc mới bò tới bên cạnh cô được, hai mắt thằng bé vẫn còn đỏ ửng.
Hai tay nhỏ bé vươn ra ôm cổ cô, không nói lời nào.
Hạ Linh nửa nằm lên gối, vuốt ve mái tóc ngắn mượt mà của thằng bé.
Lông mi thật dài hơi run lên, Chí Hiên nói: “Mẹ ơi.” “Ừ, mẹ đây.” “Con sợ.” “Không sao, mẹ về rồi mà.” Hạ Linh xót xa vỗ mẹ lên gò má phúng phính của con trai.
Ý Vy thì không suy nghĩ nhiều, cô bé chỉ khóc một lát rồi trở về dáng vẻ bình thường, còn chạy đi theo xem dì Yến nấu cháo.
So với em gái, Chí Hiên hình như nhạy cảm hơn, thằng bé run run ôm lấy Hạ Linh, vùi đầu vào bụng cô, giọng nói non nớt mang theo sự sợ hãi: “Mẹ đừng bỏ con lại, con sợ.” Hai mắt Hạ Linh ẩm ướt, cảm nhận được sự bất an từ cơ thể đang không ngừng run lên của thằng bé, cô đau lòng bế con trai lên, ôm nó thật chặt.
“Mẹ xin lỗi, ngoan nhé, không khóc nữa.
Chí Hiên của mẹ đừng sợ, mẹ chỉ ra ngoài chút thôi, bây giờ mẹ đã về rồi, không có việc gì.” Có thể là do cả ngày nay khóc đến mệt, Chí Hiên ôm cô một lát liền nghiêng đầu ngủ mất.
Lúc này, Dương Yến cũng đã nấu xong một nồi cháo t̸h̵ιt̸ băm thơm ngon mang vào cho cô.
Ngồi xuống bên cạnh, ôm Ý Vy lên đùi mình xong, cô nàng mới hỏi: “Em… rốt cuộc đắc tội với ai vậy?” Người chị này ở bên cạnh giúp đỡ, săn sóc cô suốt khoảng thời gian mà cô khó khăn nhất, vì vậy Hạ Linh không định nói dối.
Cô vừa ăn vừa kể sơ lược mọi việc, trong quá trình nghe, khuôn mặt Dương Yến thay đổi từ kinh ngạc, sang căm tức, cuối cùng là phẫn uất: “Con đàn bà độc ác đó, nó bị điên rồi à?
Vì đàn ông mà làm tới mức này, lần đầu tiên chị thấy!” Hạ Linh không muốn tiếp tục vấn đề này nên đổi chủ đề: “Cửa hàng sao rồi chị?” “Hỏng hóc nhiều lắm, chắc là cả tuần tới cũng không mở bán được.
Với lại, mọi người đồn em gây sự với xã hội đen, sau này ai mà dám tới nữa đây…” Cứ tưởng đến một nơi khác sống có thể yên ổn phát triển, cuối cùng mọi chuyện vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu.
Số của cô lận đận, thành công chưa được bao lâu thì tiếp tục thất bại, còn bại rất thảm thương.
Hạ Linh cảm thấy đau đầu, sợ rằng sau vụ việc gây chấn động kia, chuyện kinh doanh sẽ không suôn sẻ và tốt như trước nữa.
… Trong văn phòng làm việc của Dương Minh Tuấn lúc này có chút căng thẳng, sắc mặt Trần Đình Vũ cực kỳ không tốt.
“Tôi cho người vây bắt ông ta nhưng lúc đến nơi thì ông ta đã chết rồi, phán đoán ban đầu là sợ tội tự sát.” Vừa nói, Dương Minh Tuấn vừa đưa tài liệu cho Trần Đình Vũ xem.
Tuy rằng sự thật rành rành ra đấy, hai người đàn ông đều không tin, đồng thời cho rằng phải điều tra thêm.
“Trong điện thoại của ông ta không tìm được gì khả nghi sao?” Trần Đình Vũ hỏi.
“Không có.” Dương Minh Tuấn lắc đầu.
“Tài khoản ngân hàng thì sao?” Dương Minh Tuấn