Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 167
TRUYỆN AUDIO

Chương 167 — Chương 167

103 chương đã có audio

thở dài: “Cũng không có lịch sử giao dịch gì khác thường cả, tôi đang cho người đi liên lạc với gia đình của ông ta.” Trần Đình Vũ gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, lát sau anh đi ra ngoài gọi điện thoại cho một người bạn làm trong ngân hàng.
Sự tĩnh lặng của căn phòng khiến Dương Minh Tuấn thấy rất ngột ngạt, hắn biết Trần Đình Vũ không đưa Hạ Linh tới bệnh viện mà đưa cô về khách sạn, vậy thì khả năng cao bọn họ đã… dùng cách đơn giản nhất để xử lý thuốc.
Càng nghĩ, hắn càng hối hận khi đó không mạnh mẽ giữ Hạ Linh bên mình, tên này đúng là biết thừa nước ɖu.c thả câu, khốn kiếp!
Khi Trần Đình Vũ quay lại thì nhìn thấy Dương Minh Tuấn đang quắc mắt nhìn anh, chỉ liếc qua cũng biết hắn ta nghĩ gì.
Anh hắng giọng giải thích: “Tôi không hề lợi dụng cô ấy, đừng làm như tôi là kẻ tiểu nhân.” “Anh đã nói sẽ đưa Hạ Linh tới bệnh viện, tại sao cuối cùng lại về khách sạn?” Dương Minh Tuấn thật sự không nhịn nổi.
“Giữa đường xảy ra chút chuyện, là cô ấy chủ động.” Dương Minh Tuấn nở nụ cười châm biếm: “Một người phụ nữ đang trúng thuốc có thể không chủ động tìm tới đàn ông sao?
Giám đốc Trần, trong mắt tôi, anh chính là kẻ tiểu nhân.” Không khí giữa họ bỗng chốc trở nên căng thẳng, Trần Đình Vũ cũng lười phải nói thêm, hắn ta muốn nghĩ sao thì nghĩ.
“Tôi sẽ cố gắng lấy được lịch sử giao dịch của Lâm Gia Hân, nhưng có vẻ không dễ, chúng ta nên tìm cách đột phá từ gia đình người đàn ông kia.” Nói xong, nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của Dương Minh Tuấn, anh có chút dở khóc dở cười lắc đầu.
Cùng lúc đó, Lâm Gia Hân đang ở một khách sạn cách chỗ Trần Đình Vũ không xa.
Căn phòng sang trọng và đẹp mắt bây giờ rối tung cả lên, bình hoa bằng sứ trang trí rơi vỡ ngay góc phòng, mảnh vỡ ngổn ngang, gối và chăn dày bị ném dưới sàn nhà, Lâm Gia Hân tóc tai rối bù quát vào điện thoại: “Có mỗi chuyện như vậy cũng không làm được, tôi còn cần mấy người làm gì hả?
Đã xử lý gọn gàng chưa đó?” “Tiểu thư, cô mau chuẩn bị hành lý trở về trước đã.” “Cút đi!
Tôi không về!” Lâm Gia Hân bực tức.
“Chuyện này đã đến tai ông chủ rồi, tiểu thư…” “Tôi nói tôi không về, anh bị điếc à?
Khi nào còn chưa hủy hoại được cô ta, tôi sẽ không trở lại đâu!” Nói rồi Lâm Gia Hân tắt máy, ném mạnh điện thoại vào tường, âm thanh cực lớn vang lên, chiếc điện thoại đáng thương lập tức sập nguồn.
Cô ta không tin nổi đã bỏ ra một số tiền lớn như thế mà vẫn thất bại!
Bọn chúng chỉ cần làm mọi thứ nhanh gọn lẹ một chút, cho dù cảnh sát tới kịp thì chuyện cũng đã rồi, như vậy, Hạ Linh sẽ mất hết mặt mũi, không còn xứng với Trần Đình Vũ nữa.
May mắn cô ta nhanh trí gọi điện thoại đe dọa người đàn ông kia, bắt ông ta xóa sạch dấu vết rồi làm giả hiện trường.
Nếu dám để lộ tên của Lâm Gia Hân, vậy gia đình nhỏ của người đàn ông đó sẽ thay ông ta gánh vác hết thảy.
Dù đã cẩn thận lắm rồi nhưng Lâm Gia Hân vẫn hơi lo lắng, sợ còn có chỗ nào đó sơ suất, ngộ nhỡ bị phát hiện, Trần Đình Vũ chắc chắn sẽ không tha cho cô ta.
Không chỉ Lâm Gia Hân mà ông Lâm nghe người của mình báo cáo xong cũng thấy rét lạnh toàn thân, lập tức ra lệnh cho con gái trở về, kết quả đứa con ngỗ nghịch này khóa luôn điện thoại.
Việc làm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡