Chương 168
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 168 — Chương 168
của Lâm Gia Hân khiến ông rất khó chấp nhận, kể cả khi từ nhỏ đến lớn ông cũng yêu thương con gái nhưng vấn đề lần này cực kỳ nghiêm trọng, liên quan đến mạng người!
Không chỉ vậy, người phụ nữ kia hình như rất quan trọng với Trần Đình Vũ!
Ông Lâm gấp gáp cho người đi tìm Lâm Gia Hân, nói: “Bắt nó về đây cho tôi, bằng mọi giá phải đưa nó về càng sớm càng tốt!” Trước khi Lâm Gia Hân làm ra thêm chuyện ngu ngốc gì khác, ông cần phải nhốt nó lại!
… Ngày hôm sau, Hạ Linh vừa nấu cơm trưa xong thì nghe thấy tiếng chuông cửa.
Cô ghé vào mắt mèo nhìn thử, phát hiện đó là Trần Đình Vũ mới dám mở cửa ra.
Hôm nay anh mặc quần tây đen ôm lấy đôi chân thon dài, kết hợp với áo sơ mi trắng, hai cúc áo đầu mở ra, có chút phóng khoáng hơn thường ngày.
Anh vắt áo vest tяên tay, thấy cô ngại ngùng không lên tiếng, anh hỏi: “Anh vào được không?” “Được…” Lần này Hạ Linh không còn bài xích anh nữa, nghiêng người đi vào trước.
Trần Đình Vũ tiện tay đóng cửa, cởi giày ra, ngửi thấy mùi thơm từ món sườn xào chua ngọt, bụng bỗng nhiên phát ra tiếng động ục ục.
Bởi vì chuyện của Hạ Linh, anh ăn uống thất thường, thậm chí từ giữa đêm hôm qua đến giờ còn chưa kịp động đũa.
Hạ Linh liếc nhìn anh: “Em vừa dọn cơm, anh cũng vào ăn đi, có chuyện gì lát nữa nói.” Lông mày của Trần Đình Vũ nhếch lên, không biết là do anh tưởng tượng hay thái độ của cô thật sự thay đổi, còn chủ động mời anh ăn cơm nữa.
Anh đoán, sự việc lần này là một cơ hội tốt để bọn họ làm hòa.
Hai đứa trẻ đang ngồi tяên ghế chờ, nghe thấy tiếng bước chân thì đồng thời ngẩng đầu lên nói: “Con chào chú.” Cả hai còn rất nhỏ nhưng được nuôi dạy vô cùng tốt, vừa lễ phép vừa đáng yêu.
Ban đầu Chí Hiên không thích Trần Đình Vũ lắm nhưng giờ biết anh là người quen của Hạ Linh, lại còn được anh tặng quà nên có vẻ thân thiết hơn rồi.
Anh kéo ghế ngồi xuống, Hạ Linh xới cho anh một chén cơm, sau đó bắt đầu lấy cơm và dùng kéo cắt nhỏ t̸h̵ιt̸ cho con mình.
Chí Hiên và Ý Vy nhìn miếng t̸h̵ιt̸ mềm bằng đôi mắt sáng lấp lánh, đây là cả hai thích nhất.
Bình thường, khi Hạ Linh nấu sườn xào chua ngọt, con của cô sẽ ăn nhiều hơn một chút.
Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí hài hòa, lúc ăn uống, Trần Đình Vũ không thích nói chuyện, mà Hạ Linh thì bận rộn hỗ trợ hai đứa nhỏ.
Chí Hiên đã bắt đầu biết dùng muỗng tập xúc cơm, hơi vụng về, còn làm rơi ra ngoài, nhưng ít nhất thằng bé đã cố gắng.
Ý Vy học cái gì cũng chậm hơn anh trai, lúc này ngồi bên cạnh mẹ, há miệng chờ đút.
Trần Đình Vũ lặng lẽ quan sát cả ba người bọn họ, tự hỏi lúc hai đứa con còn nhỏ, cô đã phải chật vật như thế nào.
Mẹ anh nói, phụ nữ sinh con rất vất vả, sau khi sinh càng mệt mỏi hơn, bởi vì sẽ có khoảng thời gian ở cữ, con thì quấy khóc.
Anh vẫn nhớ khi anh và mẹ nói về Hạ Linh, bà đã nói: “Lúc còn nhỏ con cứ khóc vào giữa đêm, làm mẹ cũng phải thức cùng, không thể nào ngủ được.
May mà khi đó có cha của con và bà √υ" chia thời gian ra chăm sóc phụ mẹ.
Nếu Hạ Linh đồng ý quay về với con, lần này hãy hứa với mẹ, nhất định phải trân trọng con bé.” Ánh mắt Trần Đình Vũ quá rõ ràng, nóng rực làm Hạ Linh phải