Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 169
TRUYỆN AUDIO

Chương 169 — Chương 169

103 chương đã có audio

chú ý: “Anh nhìn gì?” “Không có gì.” Trần Đình Vũ miệng thì nói vậy, mắt vẫn dán chặt vào cô.
Anh biết bây giờ không phải lúc thích hợp, chờ xử lý xong chuyện của Lâm Gia Hân, anh sẽ thử một lần nữa cầu xin cô, cho dù cô muốn anh làm gì, anh cũng sẽ nghe theo, chỉ cần cô tha thứ cho anh.
====================================================================== Qua gần mười phút, Trần Đình Vũ để ý thấy Hạ Linh chỉ lo đút cơm cho con gái, sau đó cẩn thận lau miệng cho con trai mà không ăn được miếng nào, anh tự hỏi chẳng lẽ bình thường cô cũng phải như vậy sao?
Đợi đến khi hai đứa nhỏ ăn cơm xong cô mới ăn?
“Ý Vy vẫn chưa thể tự ăn được sao?” Trần Đình Vũ không nhịn được.
Hạ Linh nhẹ nhàng xoa tóc con gái, không nhìn anh, đáp: “Ý Vy hơi vụng về một chút, thêm vào đó, mỗi khi được đút thì con bé sẽ thấy thích thú và ăn được nhiều hơn bình thường.” Cô không muốn con mình bỏ bữa, phải để chúng trưởng thành khỏe mạnh và đầy đủ dinh dưỡng nhất có thể.
Trần Đình Vũ từ tốn đặt đũa xuống: “Đưa chén cơm của Ý Vy cho anh, để anh giúp em.” Nghe được lời này, Hạ Linh nghi ngờ nghiêng đầu quan sát anh, giống như không ngờ được anh sẽ nói vậy.
Hành động của cô làm anh hơi ngượng ngùng: “Sao vậy?” “Anh muốn bón cơm cho Ý Vy?” Một vị tổng giám đốc bận trăm công nghìn việc, đến cả ngủ cũng không đủ giấc như anh thì làm gì biết chăm sóc con nít.
Cô dám chắc anh chưa từng giữ trẻ bao giờ, ánh mắt cô đánh giá anh từ tяên xuống dưới một lượt, sau đó cô khẽ cười: “Không cần đâu.” “Thử một chút.” Trần Đình Vũ bị cô từ chối cũng không tức giận.
Hạ Linh thấy anh thật sự muốn thử thì đem chén cơm trong tay đưa qua, nói: “Anh thử đi.” Lần đầu tiên đút cơm cho con ăn, Trần Đình Vũ không tránh khỏi sự hồi hộp.
Bình thường anh đứng trước mặt đối tác hoặc hội đồng quản trị cũng chưa từng run rẩy đến mức này, nhưng bây giờ lòng bàn tay đã thấm mồ hôi.
Lỡ như anh không làm được thì sao?
Anh nhớ lại động tác của Hạ Linh, chậm rãi múc một muỗng đầy ắp cả thức ăn lẫn cơm, sau đó liền thấy một bàn tay trắng nõn vươn ra chặn lại.
Hạ Linh dở khóc dở cười, cô biết ngay sẽ như vậy mà!
Cô nói: “Anh từ từ thôi, một lần lấy nhiều vậy, con bé không nhai nổi đâu.” Trần Đình Vũ cứng đờ người khi nhìn lại muỗng cơm mà mình vừa múc, anh hắng giọng, đổ bớt đi, thử lại lần nữa, trúc trắc đưa cơm tới bên miệng Ý Vy.
Con bé hết nhìn Hạ Linh rồi nhìn anh, giống như đang tự hỏi sao đột nhiên ông chú làm thay mẹ mình, thắc mắc một lúc rồi cũng chịu há miệng.
Nhìn gò má tròn trịa của Ý Vy hơi phồng lên mỗi khi nhai cơm, trong lòng Trần Đình Vũ mềm nhũn.
Đôi mắt to tròn đang nhìn anh chăm chú, chắc có lẽ vì ngại nên con bé không nói chuyện, da mặt non nớt trắng hồng, hai gò má phúng phính, lúc nhai cơm cái miệng nhỏ mấp máy như làm nũng, vô cùng đáng yêu.
Hình ảnh Trần Đình Vũ dùng đôi mắt dịu dàng nhìn con gái rồi tự tay đút cơm cho con ăn thế này thật sự khiến trái tim Hạ Linh cảm giác được sự xao xuyến.
Nếu trước kia anh cũng kiên nhẫn như vậy, có lẽ bọn họ đã là một gia đình hạnh phúc đáng mơ ước… Chí Hiên hít mũi, đột nhiên nói với Hạ Linh: “Mẹ, con đã lớn rồi, con tự ăn cơm.” “Cục cưng giỏi lắm.” Hạ Linh không tiếc lời


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡