khen ngợi. Sau khi ăn cơm xong, Hạ Linh dọn dẹp chén đũa tяên bàn, mà Trần Đình Vũ ở bên cạnh cũng chủ động giúp đỡ. Cô đang định đeo bao tay vào thì anh giành lấy rồi nói: “Để anh.” “Anh biết rửa không vậy?” Hạ Linh mở to mắt, cô sợ anh phá hỏng bộ chén sứ xinh đẹp của cô! Trần Đình Vũ bất đắc dĩ, không ngờ trong mắt cô, anh là loại người vô dụng đến mức này? “Nấu ăn thì hơi khó, nhưng việc rửa chén này là cơ bản.” “Nhưng anh tới làm khách, không được đâu.” Hạ Linh còn định nói thêm, vậy mà anh nhất quyết không để cô động vào nên cũng đành thôi. Anh thích thì cô chiều, cô dắt hai đứa nhỏ đến chỗ sofa ngồi, bật hoạt hình lên cho chúng xem rồi mới quay vào bếp. Nhìn thấy Trần Đình Vũ đứng ở đó nghiêm túc rửa chén, Hạ Linh lặng người thật lâu. Lát sau, anh mới chậm rãi lau tay và nhìn về phía cô, nói: “Anh tới để nói với em về chuyện của Lâm Gia Hân.” “Anh nói đi.” “Ông Lâm muốn đưa cô ta về thành phố A, chuyện ở đây chắc không thể giải quyết ngay được. Anh cũng phải trở lại đó, em dự định thế nào?” Mặc dù Lâm Gia Hân trốn tránh cả cha của mình nhưng nếu ông ta thật sự muốn tra cũng không khó, cách đây vài tiếng anh đã nhận được tin tức, Lâm Gia Hân rời khỏi thành phố P rồi. Trần Đình Vũ rời đi quá lâu, dù sao cũng nên quay về xử lý công việc và cả chuyện Lâm Gia Hân. Ở đây có Dương Minh Tuấn, chắc không cần thêm anh làm gì. “Anh… trở về?” Không hiểu sao lúc nghe thấy Trần Đình Vũ sắp rời đi, tim Hạ Linh lại đập vô cùng nhanh. Người đàn ông khẽ gật đầu với cô, không tiếp tục nói chuyện, bởi vì anh biết cô sẽ hiểu anh đang ngầm hỏi ý cô. “Nếu muốn vạch trần bộ mặt gian ác của Lâm Gia Hân thì em… cần phải về thành phố A cùng anh sao?” “Cũng không hẳn, em không cần nhúng tay vào chuyện này. Nhưng mà anh cảm thấy em và con ở lại đây rất nguy hiểm.” Trần Đình Vũ mặt mày nghiêm trọng. Hạ Linh siết chặt hai nắm tay, nhớ tới người phụ nữ độc ác suýt chút nữa hủy hoại cuộc đời cô, hai mắt cô dần dần đỏ lên. Với thân phận tiểu thư quyền quý đó, cô ta có thể tùy tiện vung tiền tìm người quấy rối cô… Bây giờ, Trần Đình Vũ bỗng chốc trở thành chỗ dựa duy nhất của cô và con. Kể cả khi Hạ Linh không muốn thì vì con, cô cũng sẽ nghe lời sự sắp xếp của anh. Huống chi từ lúc anh lao đến cứu cô, vướng mắc trong lòng cô đã được cởi bỏ phần nào. Trần Đình Vũ đứng thẳng người, trong mắt là sự chờ mong. Hạ Linh lẳng lặng suy nghĩ, qua một lát mới lên tiếng: “Đi lâu như vậy, không biết mọi người thế nào rồi. Mẹ anh vẫn khỏe chứ?” “Bà ấy vẫn khỏe và luôn nhắc đến em, luôn hỏi về hai đứa nhỏ.” Trần Đình Vũ che giấu sự kích động của mình, thái độ của Hạ Linh đã thay đổi, cô sẽ đi cùng anh sao? Tяên khuôn mặt xinh đẹp trang nhã của cô thoáng hiện sự do dự, cuối cùng biến thành quyết tâm, cô nói: “Được rồi, vậy em sẽ về thăm bà ấy.” Hạ Linh muốn gặp cả Hoài An nữa, thời điểm cô rời đi con bé sắp thi đại học, chắc bây giờ trưởng thành rồi nhỉ? Xem thái độ của Lý Khải thì hình như quan hệ của họ cũng rất tốt, cô hy vọng người cô yêu thương sẽ hạnh phúc. Cô đứng tựa lưng vào tường, vừa nâng mắt lên đã thấy người đàn ông cao