Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 172
TRUYỆN AUDIO

Chương 172 — Chương 172

279 chương đã có audio

mọi thứ.
Dương Minh Tuấn cực kỳ không cam lòng.
Nhưng mà, không cam lòng thì làm được gì chứ?
Ba người ngồi xuống phòng khách, nhìn ra được Hạ Linh thật sự muốn trở về, Dương Yến chỉ có thể thở dài liên tục.
Bọn họ giống như chị em ruột t̸h̵ιt̸, người thân của nhau, bây giờ để cô theo Trần Đình Vũ rời đi như vậy, nghĩ thôi đã não nề.
Hạ Linh bàn giao giấy tờ cửa hàng lại cho Dương Yến, sau này miếng đất ở đó sẽ để Dương Yến đứng tên, chị ấy muốn làm gì với nó cô cũng ủng hộ.
“Thôi đi, chị không cần đâu, đó là của em mà.
Thời gian này em chia cho chị rất nhiều lợi nhuận từ việc kinh doanh rồi, chị đâu thể mặt dày thế được.” Dương Yến từ chối, nhìn về phía hai đứa nhỏ đang nghịch đất sét ở một bên.
“Em giữ lại, hoặc bán rồi lấy tiền tiết kiệm cho bọn trẻ đi.” Cả quá trình này Dương Minh Tuấn vẫn luôn giữ im lặng, không nói lời nào mà nhìn chằm chằm vào Hạ Linh, như thể hắn muốn khắc ghi hình bóng của cô vào trong đầu.
Hạ Linh giả vờ không nhìn thấy, dù Dương Yến nói thế nào cô cũng muốn sang tên cho chị ấy.
Khuyên không được, Dương Yến đành đi cùng Hạ Linh đến ủy ban phường để làm giấy tờ chuyển nhượng đất, nhận món quà quý giá này.
Hai ngày sau.
Trần Đình Vũ lái xe đến chỗ của Hạ Linh, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy Dương Minh Tuấn đang ôm chặt lấy hai đứa nhỏ.
Mà không, nói đúng hơn là Chí Hiên và Ý Vy sau khi biết phải đi xa không còn được gặp Dương Minh Tuấn nữa thì khóc nức nở, ôm chặt lấy hắn không buông.
Hình ảnh rất cay mắt.
Trần Đình Vũ nhíu mày, thầm cảm thấy may mắn vì anh đã tìm được Hạ Linh trước khi cô bị Dương Minh Tuấn dụ dỗ.
Nếu anh chậm một chút, có lẽ hai cục cưng bé bỏng kia sẽ hoàn toàn dựa dẫm vào hắn ta, cơ hội để tái hôn với Hạ Linh sẽ càng thấp.
Nhìn thấy Trần Đình Vũ đang chờ, Hạ Linh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con trai và con gái: “Được rồi, hai đứa mau buông chú ấy ra đi.” Dương Minh Tuấn ngồi xổm bên cạnh Hạ Linh, ngẩng đầu nhìn cô bằng đôi mắt đầy tơ máu.
Hai ngày này hắn ngủ không đủ giấc, cứ đặt lưng xuống giường là nghĩ tới cô sắp rời đi.
Giọng hắn khàn khàn: “Hạ Linh, có thể… để anh ôm em một lần xem như lời chào tạm biệt không?” Hạ Linh hơi sững sờ nhìn hắn, nhất thời không biết phải làm sao.
Người đàn ông vuốt tóc của hai đứa trẻ rồi đứng lên, bỗng nhiên dang tay ôm cô gái vào lòng.
Thân hình Dương Minh Tuấn cao lớn, cường tráng khiến Hạ Linh lọt thỏm vào giữa cái ôm của hắn.
Cô không nỡ, thật sự không nỡ đẩy người đàn ông này ra.
Mặc dù giữa bọn họ chưa từng có những lời nói, hành động thân mật nhưng cô biết, hắn thật sự thích cô.
Bàn tay đặt trong túi quần của Trần Đình Vũ siết lại thành nắm đấm, siết chặt đến mức nổi gân xanh, sắc mặt anh cũng trở nên tối tăm.
Ngay khi anh định bước tới tách bọn họ ra, Dương Minh Tuấn đã nhanh hơn một bước mà lùi về sau.
Hắn nhìn người con gái mình yêu, cổ họng nghẹn lại, không nói được chữ nào.
“Hạ Linh, chúng ta đi thôi.” Trần Đình Vũ tiến lại gần rồi cầm lấy vali bên chân cô.
Anh liếc mắt nhìn Dương Minh Tuấn, ánh mắt kia như thể muốn đánh người.
Trần Đình Vũ dùng khẩu hình miệng nói với Dương Minh Tuấn: “Cô ấy là vợ của tôi.” “Cô ấy là vợ của tôi.” Những lời này


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡