Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 173
TRUYỆN AUDIO

Chương 173 — Chương 173

103 chương đã có audio

của Trần Đình Vũ vô cùng hữu hiệu, vừa nói xong đã thấy Dương Minh Tuấn sa sầm mặt.
Hai người mang bộ dạng như bị ai cướp mất sổ gạo mà thu dọn đống hành lý bên cạnh, trong lúc chuyển đồ ra xe, Dương Minh Tuấn khẽ nói: “Nếu anh làm cô ấy buồn dù chỉ một lần thôi, tôi chắc chắn sẽ không để yên cho anh.” Hắn thật sự nghiêm túc, bởi vì biết Hạ Linh từng bị tổn thương bởi người đàn ông này nên hắn phải cảnh cáo trước.
Trần Đình Vũ đóng cốp xe lại, bước mấy bước tới bên cạnh Dương Minh Tuấn rồi đáp: “Sẽ không.” Anh đột nhiên đưa cho Dương Minh Tuấn danh thiếp rồi dặn dò: “Luật sư giỏi nhất của tôi đã được cử qua bên này rồi, cậu ta sẽ giúp anh tìm chứng cứ.
Tôi muốn trong vòng nửa tháng phải xử lý xong chuyện lần này, Lâm Gia Hân là tình nghi số một.” “Tôi biết.” Nhắc đến vấn đề liên quan tới Hạ Linh, Dương Minh Tuấn lập tức bỏ xuống sự thù địch..
Lúc này Hạ Linh đã dọn xong phần lớn những thứ cần thiết, Chí Hiên thò đầu ra khỏi xe nhìn chằm chằm vào Dương Minh Tuấn, sau đó hít hít mũi muốn khóc.
Từ lúc biết nhận thức thì cậu bé đã ở bên cạnh Dương Minh Tuấn và Dương Yến, bây giờ bỗng nhiên phải rời đi, trong lòng đương nhiên khó chịu.
Hạ Linh ngồi vào trong xe trước, bởi vì hai ngày này đã nói đủ lời từ biệt, cô không muốn tiếp tục sướt mướt… Trước khi trở lại xe, Trần Đình Vũ vỗ bả vai Dương Minh Tuấn một cái, thản nhiên nói: “Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.” Sẽ không để phần của người khác đâu.
Tình địch xung quanh nhiều như kiến cỏ, một cô vợ vừa đẹp vừa giỏi và khí chất làm anh không an lòng chút nào.
Hơn nữa, gần ba năm sống trong nhung nhớ, tiếc nuối, dằn vặt, Trần Đình Vũ cảm thấy quá đủ khổ sở rồi.
Hôm ấy là một ngày nắng đẹp, dưới ánh nắng sớm ấm áp, Hạ Linh mang theo hai đứa nhỏ trở về nơi cô từng sống suốt hai mươi mấy năm.
Lần này trở về thật sự có rất nhiều việc phải làm!
Hạ Linh ngồi ở ghế sau làm chỗ dựa cho hai đứa nhỏ, ban đầu chúng cứ hỏi sẽ đi đâu, nơi sắp tới có đẹp không, có đồ ăn ngon không, đi được nửa đường là mệt lả và dựa vào người cô ngủ ngon lành.
Trong xe mở một bài nhạc nhẹ làm cho lòng người an nhiên, Hạ Linh cũng thiêm thiếp ngủ.
Chờ đến khi cô giật mình tỉnh dậy, bọn họ đã vào địa phận thành phố A, khung cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ hiện ra trong mắt Hạ Linh.
Những tòa nhà chọc trời với đầy các loại kiến trúc đặc biệt, đẹp mắt, phố xá đông đúc nghịt người.
Cô bắt đầu có chút hoài niệm về cuộc sống trước đây, nhưng là khi chưa kết hôn với Trần Đình Vũ, còn về những ngày tháng cô độc sau đó, cô thật sự không muốn nhớ tới.
“Con đường này hình như dẫn đến biệt thự của nhà anh, phải không?” Hạ Linh phát hiện hướng đi của Trần Đình Vũ không đúng lắm.
“Ừm…” Trần Đình Vũ có chút chột dạ.
“Anh… bán nhà của chúng ta rồi.” “Bán rồi?” Hạ Linh giật mình.
“Tại sao vậy?” Người đàn ông chăm chú lái xe và không lên tiếng đáp, phải một lúc sau, anh mới thấp giọng giải thích: “Vì ở đó có hình bóng của em.” Cổ họng Hạ Linh nghèn nghẹn, cô cúi đầu, rũ mi mắt.
Trần Đình Vũ nói: “Suốt khoảng thời gian em rời đi anh luôn cảm thấy chới với, không thể thoát ra được cơn ác mộng về mẹ con em.
Cho nên, anh quyết định bán căn nhà


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡