chứa đầy kỷ niệm không vui kia.” Bàn tay nắm lấy vô lăng siết thật chặt: “Hạ Linh, nếu em đã cùng anh trở về, vậy đi xem một căn nhà mới rộng hơn, thích hợp hơn cho gia đình chúng ta được không?” “Chờ khi khác lại nói chuyện này, chúng ta đang đi đâu vậy?” Trần Đình Vũ biết không thể gấp, chỉ có thể miễn cưỡng cười: “Về nhà mẹ đẻ của anh, em không phải nói nhớ bà ấy sao?” Rất nhanh sau đó, Hạ Linh nhìn thấy căn biệt thự quen thuộc mà trước đây cô từng đến. Màu sơn bên ngoài đổi khác, cảm giác cũng khác hẳn, phong cách tươi sáng hơn không ít. Bà Trần đã đứng trước nhà chờ từ lâu, vừa thấy Hạ Linh xuống xe rồi bế hai đứa bé một trai, một gái ra, bà kích động chạy vù tới: “Hạ Linh, Hạ Linh, con về rồi! Ôi, cháu của bà, cháu của bà!” Chí Hiên và Ý Vy vừa mới tỉnh ngủ, còn chưa kịp phản ứng lại liền bị bà ôm lấy, theo bản năng, chúng muốn kháng cự nhưng Hạ Linh vội nói: “Hai đứa ngoan, mau chào bà nội đi.” Bởi vì thời gian gấp rút và nhiều chuyện cần xử lý quá nên cô không kịp giải thích cặn kẽ cho con mình, mà có nói, chưa chắc bọn nhỏ hiểu được nên cũng thôi. Nghe thấy mẹ bảo, Chí Hiên và Ý Vy mới ngoan ngoãn để cho người lạ ôm. Thấy bọn nhỏ chưa lên tiếng chào, Hạ Linh ngại ngùng nhìn mẹ Trần: “Bọn nhỏ thật là...” “Không sao, mẹ không để ý đâu, chắc là đi xa về nên mệt. Con có khỏe không?” Hai mắt bà Trần đỏ ửng, không kìm được nỗi nhớ trong lòng, vừa hỏi xong một câu thì nước mắt đã tí tách chảy. Bà dùng gấu áo chấm nước mắt, giọng run run: “Mẹ xin lỗi con, mấy năm này… hức… chắc con chịu nhiều khổ cực lắm. Cũng cảm ơn con vì đã tha thứ cho Đình Vũ.” Bà bỗng nhiên nức nở làm Hạ Linh không biết phản ứng thế nào, cô bối rối quay sang nhìn Trần Đình Vũ, anh vừa kéo vali từ cốp xe ra, đứng một bên lẳng lặng nhìn bọn họ. Hạ Linh bước tới ôm bà thật chặt, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc từ tяên người mẹ Trần, nghe tiếng bà khóc, cô cũng bị lây nhiễm, vành mắt ngân ngấn nước. Hạ Linh cắn chặt môi, cố nén tiếng khóc của mình, chỉ nói được một chữ: “Mẹ.” Từ sau khi ông nội Trần mất thì người duy nhất đối xử tốt với Hạ Linh như người thân ruột t̸h̵ιt̸ là bà, bà chưa bao giờ khiến cô buồn, luôn luôn đứng về phía cô, ủng hộ cô. Khiến bà bị kẹp giữa mối quan hệ bất hòa giữa cô với Trần Đình Vũ, sau đó còn rời khỏi nơi này mà không cho bà biết, người nên xin lỗi là cô mới đúng! Chí Hiên và Ý Vy thấy mẹ khóc thì tỉnh cả ngủ, hai đứa nhỏ hoang mang vô cùng. “Mẹ…” Chí Hiên nhanh nhạy hơn em gái một chút, lập tức lên tiếng chào hỏi. “Con chào bà nội ạ.” Ý Vy cũng ngọt ngào hô theo: “Con chào bà nội.” Hai chữ “bà nội” này có thể khiến bà Trần vui cả ngày, bà vừa lau nước mắt vừa nở nụ cười, cùng Hạ Linh dắt tay Chí Hiên với Ý Vy vào nhà. Bà đã chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn để chào đón sự trở lại của Hạ Linh, thế nhưng xem trạng thái của hai đứa trẻ thì cần ngủ nghỉ trước. Trần Đình Vũ bị bỏ lại làm người khuân vác, anh cũng không nói gì, thậm chí rất vui vẻ tiếp nhận nhiệm vụ chuyển đồ vào trong. Ở một bên, Lâm Giang biết được những việc con gái làm thì phẫn nộ đến run rẩy, từ lúc đón Lâm Gia Hân về