liền chạy đôn chạy đáo lo tìm người để lấp 𝓁ϊếʍ tội giúp con. ====================================================================== Về tới nhà, vừa đẩy cửa ra thì Lâm Giang đã nghe thấy tiếng động cực lớn truyền ra từ trong phòng khách, cùng với đó là giọng tha thiết cầu xin của người giúp việc: “Cô chủ, đừng đập nữa, đây đều là những bình sứ quý giá mà ông chủ thu thập được từ các buổi đấu giá đó!” “Tôi không quan tâm, tôi muốn ra ngoài!” Lâm Gia Hân giận điên lên, từ lúc trở về liền bị cấm túc, ngay cả việc ra ngoài gặp bạn bè cũng trở nên xa xỉ. Cô ta chán ngấy việc phải đi đi lại lại trong nhà rồi, không thể chịu nổi nữa. Vốn định nhân lúc cha ra ngoài mà trốn thoát, ai ngờ bị người đàn bà lắm chuyện này cản đường. Lâm Gia Hân bưng một cái bình sứ được trưng bày ở góc phòng lên, hoa văn tяên bình vô cùng tinh xảo, vừa nhìn đã biết là hàng quý hiếm. Cô ta không chút thương tiếc giơ nó lên cao, đe dọa người giúp việc: “Nếu dì còn không tránh ra, tôi sẽ ném đập hết mấy món đồ này, xem dì ăn nói thế nào với ba tôi!” Lâm Gia Hân đưa lưng về phía cửa nên không nhìn thấy Lâm Giang, không biết ông đã trở về và chứng kiến hết thảy. Hai mắt Lâm Giang như sắp phun ra lửa, giận dữ quát: “Con làm cái gì thế hả?” Lâm Gia Hân giật mình, sau đó trượt tay, cái bình trong tay rơi xuống đất “choang” một tiếng, vỡ tan tành thành nhiều mảnh. Căn phòng vốn sạch sẽ, gọn gàng đã bị quấy tung lên, lộn xộn như một bãi rác vậy! “Ba, ba về rồi… Con muốn ra ngoài! Tại sao lại nhốt con chứ? Ba không thương con nữa sao?” Lâm Gia Hân đỏ mắt nhìn ông. Lâm Giang run lẩy bẩy vì tức, sau đó giáng cho con gái một bạt tai. Chát. Lâm Gia Hân ôm mặt sững sờ: “Ba đánh con?” “Câm miệng! Đồ ngu dốt! Mày không biết tại sao tao lại cấm mày ra đường à? Mày đã làm gì ở thành phố P mày quên rồi hả?” Ông càng lớn tiếng, Lâm Gia Hân càng uất ức chống đối, hai mắt cô ta mở to, hét lên: “Cũng đâu phải lần đầu, ba có thể xử lý được mà?” Trước kia ở nước ngoài, Lâm Gia Hân từng lái xe đâm chết người và có hai lần dính tội cố ý gây thương tích cho người khác, nhưng bởi vì ông Lâm thương con gái, không nỡ để con bé chịu khổ nên phải sử dụng rất nhiều thủ đoạn, làm hết mọi cách để ém những chuyện ấy xuống. Ông cũng không dễ dàng gì, nhưng vô tình tạo cho Lâm Gia Hân một cảm giác ỷ lại. Trong mắt cô ta, việc như vậy là một việc hết sức bình thường! Chát. Lâm Giang không thể chịu nổi đứa con ương bướng này nữa, ở nước ngoài còn chưa nói, đó là vì nơi đó vô cùng hỗn loạn và luật pháp cũng rất lỏng lẻo nên dùng tiền lấp 𝓁ϊếʍ được. Nhưng mà trong nước thì khác! Ông tát mạnh vào bên mặt còn lại của Lâm Gia Hân, quát lên: “Cút trở lại phòng cho tao!” Bốp. Lâm Gia Hân bị đánh đến choáng váng, đứng im bất động nhìn chằm chằm vào ba mình. Về phần người giúp việc thì càng không dám lên tiếng hay ngăn cản mà đứng co ro một góc, sợ mở miệng sẽ bị liên lụy. Nước mắt Lâm Gia Hân tí tách rơi xuống, bởi vì mẹ mất sớm, từ nhỏ cô ta đã được cha nuông chiều yêu thương hết mực. Bất kể cô ta làm cái gì cũng được cha khen thưởng, ủng hộ và chở che, thậm chí khi du học ở nước ngoài gây tai nạn nghiêm trọng, cha cũng chưa từng mắng một lời. Nhưng ngày