Chương 177
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 177 — Chương 177
Đình Vũ gọi điện thoại lại cho Dương Minh Tuấn, nói: “Tạm thời đừng manh động, bảo luật sư của tôi chờ tin từ tôi.” “Giám đốc Trần, anh muốn làm gì?” “Tôi sẽ bàn điều kiện với cha của cô ta trước.” Anh nói một lượt suy nghĩ của bản thân, kể cả khi Lâm Gia Hân bị kết án thì cũng không khiến anh hài lòng, anh cần nhổ cỏ tận gốc, mà gốc rễ của Lâm Gia Hân chính là Lâm gia.
Dương Minh Tuấn cũng từng nghe qua những gia đình quyền quý này tranh đấu vô cùng gay gắt, đủ các loại âm mưu dương mưu khiến người ta đau đầu.
Nếu Trần Đình Vũ muốn nhận việc vào mình, hắn không việc gì phải tiếp tục đào sâu nữa.
Cả ngày hôm ấy Trần Đình Vũ không về nhà, bà Trần đã sớm quen với chuyện con trai tăng ca suốt sáng nên mặc kệ.
Trong phòng ngủ dành cho khách, bà Trần ngồi cùng Hạ Linh, mỗi người vỗ lưng một đứa nhỏ.
Vừa dùng tay gãi lưng cho cháu nội, bà vừa kể chuyện cổ tích cho chúng nghe.
Chí Hiên rất thích nơi này, căn nhà vừa rộng vừa đẹp, thằng bé đã chạy nhảy cả buổi trước khi lên giường nằm.
Thằng bé nằm gọn trong lòng bà nội, hai mắt lim dim buồn ngủ nhưng vẫn không quên hỏi: “Ba của con đâu rồi ạ?” Bàn tay của Hạ Linh hơi cứng lại, cô nhìn mẹ Trần rồi mới nhìn con trai, môi mấp máy, không biết nên giải thích thế nào.
“Nếu con đã tha thứ cho Đình Vũ thì sớm muộn gì cũng phải cho bọn trẻ biết sự thật thôi.
Con sẽ tái hôn với nó đúng không?” “Con…” Đầu óc Hạ Linh bỗng nhiên trống rỗng, lúc cô theo Trần Đình Vũ lên xe trở về thành phố A thì cũng đồng nghĩa với việc ngầm chấp nhận anh rồi!
Vậy thì còn do dự gì nữa chứ?
Cô hít sâu một hơi, nói với con trai đang dần chìm vào giấc ngủ: “Chí Hiên, ba của con… chính là chú Vũ.” Chí Hiên mở to mắt lên, vẻ mặt mờ mịt.
Em gái của cậu nhóc thì ngủ từ lúc nào, tiếng hít thở đều đều vang lên.
Qua một lát, Chí Hiên hỏi: “Chú Vũ là ai hả mẹ?” Hạ Linh dở khóc dở cười: “Là chú đã mua gấu bông cho con và em con.” Bà Trần nhìn thấy Hạ Linh thoải mái thừa nhận như vậy cũng rơm rớm nước mắt, bà cứ sợ cô vướng mắc chuyện cũ, nhưng mà cô không còn giận nữa, thật sự tốt quá.
Từng này tuổi rồi, bà đã chẳng còn trông mong con trai đi tiếp bước nữa với người khác.
Trần Đình Vũ đã hơn ba mươi tuổi, anh lại luôn có một chấp niệm sâu sắc đối với Hạ Linh, cha và mẹ anh khuyên nhủ thế nào cũng vô dụng.
Vì vậy, khi nhìn thấy Hạ Linh trở về cùng anh, bà Trần là người vui vẻ, hạnh phúc nhất.
Khuôn mặt tròn trại đáng yêu của Chí Hiên hiện rõ vẻ mờ mịt: “Chú Vũ là ba của con…” “Đúng vậy.” Hạ Linh gật đầu khẳng định.
“Sau này con có thể gọi chú ấy là ba.” Chí Hiên không hiểu tại sao mẹ lại nói vậy nhưng dựa theo tính cách ngoan ngoãn của thằng bé, chắc chắn sau hôm nay sẽ bắt đầu xem Trần Đình Vũ là cha.
Không lâu lắm, hai đứa nhỏ cuối cùng cũng đi ngủ.
Hạ Linh cả ngày nay ngồi xe nên cũng hơi mệt, cô ôm lấy mẹ Trần thêm một lần nữa rồi mới đưa bà về phòng.
Lúc đi ngang phòng khách, cô đưa mắt nhìn bàn thờ, trông thấy bức ảnh chụp ông nội đang nở nụ cười hiền hậu mà hai mắt ngấn nước.
Hạ Linh thắp cho ông nội Trần một nén nhang, mỉm cười nói: “Ông nội, con rất nhớ ông.” Cô vẫn còn nhớ rõ vào thời điểm