Chương 178
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 178 — Chương 178
mình tuyệt vọng nhất là ai đã che chở cho cô, yêu thương cô hết mực.
Hạ Linh lựa chọn trở về không chỉ vì sợ người khác gây nguy hiểm cho cô và con, mà còn nghĩ tới nhiều thứ khác.
Ông nội mất lâu rồi, sức khỏe của mẹ Trần cũng không còn tốt như xưa nữa, chắc hẳn bà rất mong được gặp cô và hai đứa nhỏ.
Về phần Trần Đình Vũ, chỉ là tính cách anh hơi cực đoan mà thôi.
Nếu anh chấp nhận thay đổi, sau này hai người lại thông cảm cho nhau hơn một chút, cô nghĩ chuyện sống chung với anh cũng… không tệ đến thế.
… Ngày hôm sau, Hạ Linh thức dậy sớm như một thói quen.
Lúc cô rời khỏi phòng định xuống bếp xem có gì để nấu không thì nghe thấy tiếng lạch cạch.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Hạ Linh giật mình khi phát hiện ra mẹ chồng đang đứng thái rau.
“Mẹ chuẩn bị hầm một con gà nấu cà ri đây.” “Để con, mẹ về phòng ngủ đi ạ.” Hạ Linh đã ở nhờ nhà bà rồi, sao có thể để bà nấu cơm cho mình nữa chứ?
Cô đi tới, xắn tay áo lên nhưng bị bà đẩy ra.
“Lâu lắm rồi con mới về, còn đưa hai đứa cháu về cho mẹ nữa, để mẹ trổ tài nấu nướng chứ.
Đừng nhìn mẹ già mà chê, mẹ không có lẩm cẩm đâu.” “Mẹ vẫn còn trẻ lắm.” Hạ Linh cười cười.
“Con cắt hành tây giúp mẹ nhé?” “Thế cũng được.” Hai người ở trong bếp bắt đầu vừa trò chuyện vừa chuẩn bị nguyên liệu cho bữa cơm thịnh soạn đón ngày mới.
Không biết bao lâu rồi Hạ Linh chưa được ở gần gia đình như vậy, mỗi khi suy nghĩ hơi bay xa một chút cô đều cảm thấy muốn khóc.
Đêm qua cô cứ tưởng lạ nhà sẽ không ngủ được, nào ngờ vừa đặt lưng nằm xuống liền ngủ mất.
Ở nơi này khiến cô yên lòng hơn bao giờ hết, trước đây cũng vậy, bây giờ cũng thế.
Tầm mười giờ, Hạ Linh đang chuẩn bị đánh thức hai đứa nhỏ dậy thì bên ngoài bỗng nhiên có tiếng chuông cửa.
Bà Trần lau bàn tay đang dính nước bằng khăn giấy rồi nói: “Để mẹ ra xem, con rửa mặt cho hai đứa đi.” “Dạ.” Hạ Linh cũng không chú ý nhiều mà quay về phòng, vỗ vỗ mông hai cục cưng: “Hai bé ngoan của mẹ dậy đi nào, đã trưa giờ.” Bình thường cô rất cưng chiều con mình, dù sao ở độ tuổi này vẫn còn quá nhỏ, muốn ngủ thì để chúng ngủ thêm một lát cũng không sao cả.
Huống chi, hôm qua bọn họ còn vừa chuyển nhà.
Trước cửa biệt thự, bà Trần nhìn thấy người đến thì lập tức chau mày.
Cứ cách một khoảng thời gian lại chạy tới làm phiền!
“Chị sui, Đình Vũ đã đi công tác về rồi phải không?
Hôm qua tôi vô tình nhìn thấy cậu ấy đến công ty.” Người đến chính là mẹ ruột của Hạ Linh.
Mặc dù thật sự không muốn nói chuyện lắm nhưng Trần phu nhân vẫn phải hỏi cho phải phép: “Đúng vậy, về rồi, có chuyện gì không?” Người phụ nữ này nhiều lần ghé qua nhà bọn họ hỏi thăm Trần Đình Vũ, sau đó bóng gió nói gia đình gặp khó khăn.
Tuy không trực tiếp mở miệng xin tiền nhưng người ngu cũng hiểu được bọn họ tại sao lại xuất hiện trước cửa nhà mình!
Trần Đình Vũ biết họ đối xử tệ với Hạ Linh nên không quan tâm lắm, còn mẹ anh lại ngại hàng xóm nhìn thấy nên sẽ đưa một chút “quà” cho bà sui.
“Cũng không có gì, dạo gần đây Hạ Liên bị bệnh nặng, tôi đưa con bé đi khám mới biết cần phải thay thận gấp.
Bà sui biết đó, tôi ly hôn với ông nhà được một thời gian rồi, con gái lớn