Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 179
TRUYỆN AUDIO

Chương 179 — Chương 179

103 chương đã có audio

thì không biết tung tích, con gái nhỏ bây giờ nằm viện…” Vừa nói, bà ta vừa nặn ra mấy giọt nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Nói thật, từ trước đến nay Trần phu nhân chưa từng thấy ai mặt dày như vậy!
Chuyện gia đình của bà ta thì liên quan gì tới người khác?
Bà qua loa đáp: “Vậy sao…” “Đúng vậy, tôi không biết phải tâm sự với ai cả!
Bà cũng nhìn Hạ Liên lớn lên, tôi nghĩ nên nói cho bà biết chuyện này.
Bận chăm sóc con bé nên tôi chẳng thể đi làm được, thu nhập gần như bằng không…” Càng nói càng đáng thương, bà Hạ đã sắp khóc đến nơi.
Nhưng mà vòng vo một hồi cũng chỉ vì tiền thôi sao?
Hôm nay vốn dĩ tâm trạng Trần phu nhân đang rất tốt, gặp phải người này thì hỏng hết rồi.
Bà ta tiếp tục dùng kỹ thuật bón gió của mình nói mãi nói mãi, đến khi khô cả cổ vẫn không có ai đáp lời thì mới trực tiếp hỏi: “Bà xem tôi bây giờ không đủ tiền trả viện phí cho Hạ Liên, có thể cho tôi mượn tạm không?
Chuyện này rất gấp, tôi sợ chậm trễ thì con bé sẽ không qua khỏi mất!” “Tìm được thận thích hợp rồi sao?” Trần phu nhân nhếch mày hỏi.
“A, vẫn… đang tìm.” “Vậy khi nào tìm thấy thì tính tiếp, tôi còn chút việc, không tiếp đón được.” Dứt lời, Trần phu nhân đưa tay đóng sầm cửa lại.
“Khoan đã, bà sui, bà sui!” Nhìn thấy Trần phu nhân xoay người đi vào trong, bà ta hét ầm lên: “Bà không thể như vậy được, quay lại đi, đừng tàn nhẫn với gia đình tôi thế mà, chúng ta cần nói chuyện!” Mọi lần vẫn khá suôn sẻ, hôm nay làm sao vậy chứ?
Bà Hạ dùng sức nắm chặt lấy cổng sắt, liên tục than trời trách đất nhưng không ai để ý đến.
Hạ Linh dẫn hai đứa nhỏ xuống phòng khách, thấy mẹ chồng mặt mày nhăn nhó thì tò mò: “Sao vậy mẹ?” Bây giờ bà không biết phải nói thế nào trước mặt con dâu, sợ con bé biết mẹ ruột như vậy sẽ thấy xấu hổ, nhưng giấu chuyện này thì cũng kỳ.
Bà thở dài: “Là… mẹ ruột của con tới.
Con có muốn gặp bà ấy không?” Cả người Hạ Linh chấn động, cô đứng sững lại, trong đầu bỗng hiện lên những lời mắng chửi khó nghe trong quá khứ.
Đời này chuyện khiến cô đau khổ nhất không phải là khi Trần Đình Vũ ngủ với cô mà gọi tên Hạ Liên, không phải là khi cùng anh ly hôn, mà chính là chuyện bị chính gia đình ghẻ lạnh, phân biệt đối xử!
Cô nói: “Không cần đâu ạ.” Lúc này, Trần phu nhân có thể nghe được giọng cô đang run run chất chứa sự đau lòng.
Bà biết cô phải chịu đựng những gì, thấy cô buồn, bà càng khó chịu hơn.
Bà đi tới, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng rồi nói: “Không sao, không muốn gặp thì đừng gặp, có mẹ ở đây.” Hạ Linh cắn chặt môi không đáp, cô sợ mở miệng nói chuyện sẽ không kìm được mà khóc.
Hai đứa trẻ cũng học theo bà nội ôm lấy mẹ mình, Chí Hiên cất giọng non nớt: “Có con nữa.” “Con nữa.” Ý Vy nũng nịu bắt chước anh trai.
Có được cặp sinh đôi vừa ngoan vừa đáng yêu như vậy, cùng với mẹ chồng yêu thương cô như con ruột, cô cảm thấy cuộc sống này đã mỹ mãn.
Một nhà bốn người bắt đầu dọn cơm ra để chờ chủ tịch Trần và Trần Đình Vũ trở lại dùng bữa mà không ngờ được, người phụ nữ bên ngoài vẫn đang kiên trì chờ trước cổng.
Qua khoảng mười phút, từ ngoài đường lớn có một chiếc xe maybach màu đen chạy chậm tới bên này.
Nhìn thấy biển số xe, bà Hạ liền biết là ai,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡