Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 180
TRUYỆN AUDIO

Chương 180 — Chương 180

103 chương đã có audio

bà chống tay lên đầu gối đứng phắt dậy, vẻ mặt trông ngóng.
Trần Đình Vũ thấy bà ta là phiền, cực kỳ phiền.
Anh nói với người đàn ông trung niên bên cạnh: “Ba vào nhà trước đi, con xuống xe xem bà ấy muốn gì.” Người ngồi ở ghế lái chính là cha của Trần Đình Vũ, chủ tịch tập đoàn BNN.
Ông thường xuyên đi công tác, bận rộn ở bên ngoài, đoạn thời gian còn phải thay Trần Đình Vũ ở lại công ty quản lý tất cả, mãi mới có thời gian rảnh rỗi.
Dù tяên mặt ông đã xuất hiện kha khá nếp nhăn nhưng vẫn rất phong độ, ông phất phất tay, ra hiệu cho Trần Đình Vũ xuống xe.
Vừa đẩy cửa bước ra, Trần Đình Vũ liền nhìn thấy mẹ vợ lao tới bên cạnh anh, nói: “Đình Vũ, con đây rồi, mẹ chờ con lâu thật lâu!” Không chờ Trần Đình Vũ hỏi, bà đã tự động khai ra: “Hạ Liên bệnh nặng cần phải thay thận gấp, mẹ cần rất nhiều tiền, con xem có thể hỗ trợ cho mẹ và con bé không?
Nếu con không giúp thì Hạ Liên sẽ chết mất!
Con là tổng giám đốc của BNN mà, chút tiền này chẳng đáng bao nhiêu đúng không?” Bà ta nói một tràng dài và đẩy Trần Đình Vũ vào thế bí, anh quả thật không thiếu chút tiền ấy, nếu mặc kệ bà ta thì có vẻ quá keo kiệt, nhưng… “Dựa vào đâu mà tôi phải giúp hai người?” Giọng anh lạnh lẽo không mang theo chút độ ấm nào: “Trước kia các người đối xử với Hạ Linh ra sao các người quên rồi à?” “Con nói vậy là sao, không phải, không phải những lần trước con vẫn giúp mẹ sao?” Trần Đình Vũ cười gằn: “Tôi không có nghĩa vụ phải đưa tiền cho bà mỗi khi bà cần, những lần đó xem như tôi thương xót các người, bây giờ tôi không muốn giúp nữa.” Cả người bà Hạ chấn động, bà đột nhiên rơi nước mắt: “Thương xót?
Con thương hại bà già này nên mới đưa tiền thôi sao?
Thì ra con là loại người này…” “Tôi thế nào?” Trần Đình Vũ nhìn bà ta diễn trò, bỗng nhiên thấy buồn cười hơn là tức giận.
Thái độ thờ ơ và thản nhiên đối mặt của Trần Đình Vũ làm bà Hạ lúng túng, bà không biết nên nói gì mới phải.
“Tôi còn tưởng là chuyện gì.” Trần Đình Vũ nới lỏng cà vạt, chỉnh lại ống tay áo rồi nói: “Muốn mượn tiền thì đến ngân hàng, ở đây không làm từ thiện.” Lần thứ nhất, lần thứ hai bạn sẵn lòng giúp đỡ một người thì họ sẽ thấy biết ơn.
Nhưng mà những lần sau đó, họ lại xem chuyện bạn giúp đỡ họ như một việc hiển nhiên!
Không ai có trách nhiệm, nghĩa vụ phải đưa tay ra cho bạn nắm khi bạn ngã cả!
====================================================================== Sự lạnh lùng và xa cách của Trần Đình Vũ khiến bà Hạ bối rối.
Trước đây dù không thích bà thì cậu ta cũng niệm tình xưa giữa hai nhà, cho bà chút mặt mũi.
Nhưng bây giờ lại trực tiếp vạch ra ranh giới, khi bị ánh mắt không chút độ ấm nào của cậu ta lướt qua, bà không dám mở miệng cầu xin nữa.
Trần Đình Vũ đi thẳng vào trong, lúc anh đẩy cửa ra thì cha mẹ anh và Hạ Linh, cùng với hai đứa nhỏ đang ngồi nói chuyện vui vẻ.
Chí Hiên và Ý Vy phân biệt ngồi tяên đùi của ông nội và bà nội, bị bọn họ ôm hôn không biết bao nhiêu lần rồi, hai bé con có vẻ bất mãn vì không được chạy nhảy.
Lần đầu tiên có cháu nội, lại còn không được gặp chúng trong suốt thời gian chúng lớn lên, ông bà Trần kích động cũng dễ hiểu.
Hạ Linh nhìn thấy Trần Đình Vũ bước vào thì lên tiếng hỏi: “Bà ấy nói gì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡