Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 184
TRUYỆN AUDIO

Chương 184 — Chương 184

103 chương đã có audio

hết lên mặt, cô không thể tin nổi anh lại đột nhiên cởi đồ trước mặt cô!
Từ lúc ôm lấy Hạ Linh thì Trần Đình Vũ đã bắt đầu có phản ứng, anh nhớ cảm giác được ở trong cô, sự mềm mại và ấm nóng ấy một lần nữa hiện ra trong tâm trí.
Anh đi tới chỗ Hạ Linh, ôm eo rồi kéo cô nằm xuống giường, thấy cô nhắm tịt hai mắt, anh dụ dỗ: “Em nói muốn bắt đầu lại với anh mà, chúng ta bắt đầu từ đây đi.” Hạ Linh mở miệng định nói chuyện thì bị anh hôn tới, đầu lưỡi của anh thuần thục trượt vào trong miệng cô, dây dưa không dứt.
Bàn tay mang theo chút hơi ấm di chuyển dọc từ đùi của Hạ Linh lên, vén cái váy rộng thùng thình tяên người cô tới tận bụng, để lộ quần lót màu đen đơn giản.
Đôi chân thon dài lộ ra trong không khí, hông to, eo thon nhỏ, giống như là một yêu tinh xinh đẹp có thể câu hồn phách người khác.
Trần Đình Vũ ngậm lấy đầu lưỡi của Hạ Linh, hơi thở ấm nóng phả vào mặt cô, mùi hương nam tính của anh, bàn tay hư hỏng của anh di chuyển khắp tяên người cô, không ngừng xâm chiếm tâm trí cô.
Dưới sự dẫn dắt của Trần Đình Vũ, Hạ Linh dần dần bị chìm vào trong bể dục.
Anh không ngừng đòi hỏi, một lần lại một lần đánh tới.
Toàn bộ cơ thể cô lắc lư, lên xuống theo chuyển động nhịp nhàng của anh.
Hạ Linh cảm giác được dưới thân căng chặt, khoái cảm dồn dập kéo tới làm cô chịu không nổi.
“Vũ, đừng, đừng… chậm thôi…” Bàn tay to của người đàn ông giữ đùi cô, đôi chân thon dài vắt tяên khuỷu tay anh, nửa dưới bọn họ kết hợp chặt chẽ, không có một khe hở nào.
Hai lần trước của bọn họ đều có một người không tỉnh táo, bây giờ mới chính thức lâm trận cùng nhau.
Trần Đình Vũ cúi đầu hôn lên môi cô, sau đó đột nhiên thúc hông một cách thô bạo.
Hạ Linh chỉ có thể phát ra âm thanh “ưm ưm” nhỏ vụn, muốn kêu cũng không kêu được!
Hạ Linh nỗ lực kìm hãm chính mình, cô vẫn còn nhớ đang ở đâu, nếu kêu to quá, chẳng may người bên ngoài nghe được thì xong đời!
Trần Đình Vũ cắn nhẹ lên môi cô, nghe tiếng cô thở hổn hển mà dưới thân càng thêm phấn chấn.
Rất nhanh, trong phòng chỉ còn mỗi âm thanh thân thể va chạm và mùi hương ɖa^ʍ mĩ.
Cơ thể trắng nõn của Hạ Linh bị lật qua lật lại vài lần, cô mềm nhũn nằm tяên giường.
So với lúc ở tяên xe thì bây giờ rất thoải mái, giường vừa rộng vừa đàn hồi, không sợ va đập, Trần Đình Vũ cũng có thể thỏa sức tung hoành.
Anh nhấp hông càng lúc càng nhanh, Hạ Linh cảm giác sóng quá lớn, cô giống như chiếc thuyền nhỏ sắp bị đáp lật úp, không chịu nổi nữa phải nhỏ giọng cầu xin: “Đình Vũ, tha em… em… em sắp… a…” Sau lưng Trần Đình Vũ lấm tấm mồ hôi, anh biết cô sắp đạt cơn cực khoái thì giữ nguyên tốc độ ra vào, ánh mắt vô cùng tập trung.
Anh muốn khiến cô thoải mái, chứ không phải chỉ một mình anh thỏa mãn!
Không biết qua bao lâu, cơ thể Hạ Linh run rẩy dữ dội, cô khép chặt hai chân vào nhau, kẹp lấy hông của Trần Đình Vũ.
Cô không kìm được mà phát ra tiếng ngâm khẽ, sau đó vội vàng dùng tay che miệng lại.
Đúng lúc này, bên ngoài giọng nói quen thuộc của Chí Hiên: “Mẹ ơi?
Mẹ có ở đây không ạ?” Cơ thể Hạ Linh cứng đờ trong giây lát, cô thở hổn hển, dùng tay đánh mạnh vào ɭ*ή`g ngực săn chắc của Trần Đình Vũ một cái.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡