Chương 183
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 183 — Chương 183
“Anh làm gì vậy?” “Anh rất vui, Hạ Linh, em không biết anh đã hạnh phúc thế nào khi em chấp nhận tha thứ cho anh đâu.” Trần Đình Vũ bỗng cúi đầu, thấp giọng nói bên tai Hạ Linh.
“Trước kia là anh không đúng, anh thật sự xin lỗi.
Sau này anh sẽ cố gắng kìm chế chính mình, sẽ không làm em sợ hãi nữa.” Anh chống một tay tяên tường, gục đầu vào hõm cổ của cô, hơi thở ấm nóng nhẹ nhàng lướt qua da t̸h̵ιt̸ trắng nõn, Hạ Linh cảm thấy có chút nhột, muốn tránh thoát nhưng lại bị anh giữ chặt.
“Anh đã từng tự trách vô số lần, tự mắng bản thân là tên khốn nạn vì không tin tưởng em, vì làm em thấy ngột ngạt… Hạ Linh, anh nhất định sẽ không mắc sai lầm tương tự.” Người đàn ông hôn lên cổ cô, giọng nói mang theo sự dịu dàng hoàn toàn khác trước đây: “Từ rất lâu về trước anh đã thích em rồi, em chính là người đã làm bánh sinh nhật tặng anh, phải không?
Cũng là người chạy đến phòng y tế chăm sóc anh vào cái ngày anh bị say nắng, ngất xỉu trong đại hội thể thao!
Anh cứ nghĩ cô gái khiến anh rung động là Hạ Liên, nhưng người đó là em.
Cô ta đã nói dối, lừa anh suốt bao nhiêu năm…” Trần Đình Vũ bộc bạch hết thảy tâm sự của bản thân, càng nói càng đau lòng: “Sao anh có thể đối xử với em như vậy nhỉ?
Anh đúng là một thằng tồi!” Cơ thể Hạ Linh cứng đờ, trước sự chân thành và nhận lỗi của Trần Đình Vũ, cô không biết phải phản ứng thế nào.
Hai tay run run ôm lấy lưng anh, nhẹ nhàng vuốt ve, hy vọng anh sẽ bình tĩnh lại một chút.
“Chuyện đã qua rồi, anh đừng nghĩ nữa.
Em… bằng lòng cùng anh bắt đầu lại!” Trần Đình Vũ không nói gì, anh dùng sức hôn lên tóc cô, trán cô, cuối cùng là đôi môi mềm mại.
Anh khẽ chạm, sau đó lui về chứ không tiếp tục dây dưa.
Mỗi một động tác đều khiến Hạ Linh thấy tim đập rộn ràng, cô giống như một người mới biết yêu, luống cuống trước nụ hôn của đối phương.
Trần Đình Vũ nói ra được hết những lời này đã thoải mái hơn nhiều, anh dùng tay nâng mặt của Hạ Linh lên, nhìn chăm chú vào cô.
Đôi mắt xinh đẹp ướt át, sống mũi cao thẳng, môi anh đào hồng nhuận đáng yêu.
Cô rất trẻ, da t̸h̵ιt̸ được chăm sóc kỹ lưỡng, mịn màng vô cùng, nếu không nói sẽ không biết cô là mẹ của hai đứa trẻ rồi.
Không khí giữa hai người bỗng trở nên mập mờ, Hạ Linh nuốt nước bọt, nói: “Anh, anh đưa số… A!” Cô còn chưa nói xong, cả cơ thể đã bị Trần Đình Vũ bế bổng lên, hai tay theo bản năng vòng qua cổ anh.
Biết Trần Đình Vũ sắp làm gì, cô ngượng ngùng: “Chờ chút đã, em tới đâu phải để làm cái này!” Trần Đình Vũ bế Hạ Linh về phía giường rồi mới đi ra khóa cửa.
Lúc anh quay đầu lại thì nhìn thấy cô đang rón rén đặt chân xuống sàn, cô nói: “Em phải thông báo với Hoài An là em đã về chứ, đúng không?
Còn nữa, sắp đến giờ cơm tối rồi.” Từ cửa sổ nhìn ra ngoài có thể trông thấy ánh đèn mờ mờ, lát nữa hai đứa nhỏ mà đói, đi tìm cô thì biết làm sao?
Trần Đình Vũ chỉnh lại độ sáng của đèn phòng rồi bước chậm về phía Hạ Linh, chân cô hơi run, thấy anh im lặng thì không dám nhúc nhích chút nào.
“Hạ Linh.” Người đàn ông vừa gọi vừa kéo khăn tắm ra, dưới ánh đèn lập lòe, Hạ Linh nhìn thấy có một thứ đang ngẩng cao đầu ở giữa hai chân anh.
Máu nóng dồn