Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 182
TRUYỆN AUDIO

Chương 182 — Chương 182

103 chương đã có audio

đứa muốn gì cứ nói, ba sẽ mua cho hai đứa mọi thứ.” Thật may mắn vì Hạ Linh đã sinh cho anh một cặp sinh đôi vô cùng đáng yêu như vậy, từ nay về sau, anh phải làm việc chăm chỉ hơn, kiếm tiền mua sữa cho chúng.
Chiều hôm đó, công ty vận chuyển cuối cùng cũng gửi quần áo và đồ đạc của Hạ Linh tới nơi.
Biệt thự nhà họ Trần không hề nhỏ, là kiểu biệt thự Âu cổ sang trọng, quý phái, còn có hai tầng và sân vườn, hồ bơi, cho dù mười người dọn vào cũng vẫn còn rộng.
Hạ Linh lôi mấy thứ trong thùng giấy ra, bắt đầu sắp xếp chúng vào phòng cho hai đứa trẻ.
Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Đình Vũ cười vui vẻ ôm con trai và con gái vào lòng, khoảnh khắc chúng lên tiếng gọi “ba ơi”, trái tim cô đã được an ủi phần nào.
Cô muốn thử bắt đầu lại với Trần Đình Vũ.
Hai con gấu bông mà Trần Đình Vũ tặng cho bọn trẻ cũng được chuyển về, Chí Hiên và Ý Vy rất thích thú, liên tục chạy theo chân Trần Đình Vũ rồi gọi “ba ơi”, hỏi anh đủ thứ chuyện.
“Ba ơi, sao lúc trước ba không ở với mẹ?” Chí Hiên nhớ mãi về chuyện này.
Đầu óc Ý Vy đơn giản, con bé chỉ thắc mắc: “Ba có thích bánh kem không ạ?
Con thích, thích bánh mẹ làm lắm.” Trần Đình Vũ vô cùng kiên nhẫn mà trả lời bọn nhỏ: “Bởi vì bận rộn công việc, sau này ba sẽ ở bên cạnh chăm sóc mẹ của con.” Sau đó anh nói với Ý Vy: “Bánh kem mẹ con làm là ngon nhất, ba cũng rất thích.” Hạ Linh bỗng nhiên trở nên rảnh rang, bởi vì không có Trần Đình Vũ thì ông bà Trần cũng sẽ thay phiên chơi với hai đứa nhỏ.
Cô dọn dẹp một lát rồi mới sực nhớ mình chưa gọi điện thoại cho Hoài An, không biết con bé hiện nay thế nào.
Khi cô đến phòng Trần Đình Vũ tìm anh, cửa bỗng nhiên mở ra, người đàn ông cao lớn xuất hiện trước mặt cô.
Anh vừa tắm xong, tяên tay còn cầm khăn lông lau tóc, một vài giọt nước chảy xuống cổ anh, trượt qua cơ ngực săn chắc và cơ bụng, sau đó biến mất dưới lớp khăn tắm quấn quanh hông.
Hai gò má Hạ Linh hơi nóng lên, cô nói: “Sao anh lại không mặc quần áo mà ra mở cửa vậy?” Thấy Hạ Linh có vẻ lúng túng, Trần Đình Vũ giấu đi ý cười trong ánh mắt: “Có chuyện gì hửm?” Anh biết là Hạ Linh đến tìm mình nên mới cố ý ăn mặc như vậy.
Hạ Linh dời tầm mắt sang bên cạnh, không dám nhìn thẳng vào anh: “Cho em số điện thoại của Hoài An được không?
Lâu rồi em chưa nói chuyện với con bé.” “Được.” Trần Đình Vũ đáp rồi đi vào phòng tìm điện thoại, Hạ Linh đứng bên ngoài không dám nhìn loạn, tim đập thình thịch.
Cô bỗng nhiên nhớ tới cái đêm ở tяên xe, lúc đó cô bị trúng thuốc nhưng vẫn còn chút ký ức, hình ảnh xấu hổ xộc thẳng lên đại não làm gò má cô đỏ bừng.
Lúc Trần Đình Vũ quay lại với điện thoại tяên tay, Hạ Linh vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình.
“Em ngại à?” “Không, sao phải ngại chứ?” Hạ Linh chống chế.
Trần Đình Vũ chậm chạp không đưa số điện thoại ra, ngược lại còn đưa tay kéo Hạ Linh.
Cô cảm giác bên eo bị siết lấy, sau đó lảo đảo bước vào trong phòng.
Trần Đình Vũ dùng sức một chút liền có thể ép lưng cô tựa vào tường, anh dùng chân đá cửa.
Tiếng “cạch” vừa vang lên, Hạ Linh lập tức cứng đờ người.
Nhịp tim bắt đầu gia tốc, cô lắp bắp nói:


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡