Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 186
TRUYỆN AUDIO

Chương 186 — Chương 186

103 chương đã có audio

Hoài An chân thành nói: “Vâng ạ, chị chủ, cảm ơn chị nhiều lắm.” Nếu năm đó không có Hạ Linh thì cũng không có Hoài An như bây giờ, cô bé đã trưởng thành, là một thiếu nữ xinh đẹp giỏi giang, so với các bạn đồng lứa thì rất có bản lĩnh.
Hạ Linh đặt điện thoại sang một bên, bắt đầu dọn dẹp đồ chơi của hai đứa nhỏ.
Khi cô theo thường lệ chuẩn bị kể chuyện cho chúng nghe, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa.
Trần Đình Vũ mặc một bộ đồ ngủ màu xanh đen xuất hiện trước phòng cô.
“Anh sao thế?” Hạ Linh vẫn còn chưa quên chuyện buổi trưa.
“Anh không ngủ được, anh cũng muốn nghe kể chuyện.” Vẻ mặt Hạ Linh ngay lập tức nghệch ra, sau đó lườm anh: “Anh nói dối không ngượng miệng hả?
Giường không đủ lớn cho bốn người đâu.” Trần Đình Vũ nhìn vào trong, đánh giá sơ lược rồi nói: “Giường to mà, anh rất ngoan, không chiếm diện tích đâu.
Hoặc là em có thể nằm tяên giống như anh cũng được.” Dù nói thế nào, anh cũng nhất quyết muốn vào trong ngủ cùng vợ con.
Hạ Linh chịu thua trước sự vô liêm sỉ này, nói: “Tùy anh vậy.” Trần Đình Vũ vui sướng tắt đèn, đi tới chỗ con mình, bắt đầu chia chỗ nằm.
Chí Hiên và Ý Vy thì ở bên trong cùng sát tường, sau đó là Hạ Linh rồi mới tới anh.
Anh nằm nghiêng chống một tay tяên gối, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khép mở có chút sưng của cô.
Qua tầm mười phút, hai đứa nhỏ lim dim chìm vào giấc ngủ.
Lúc Hạ Linh định nằm xuống, Trần Đình Vũ bỗng dang một tay ra, ý để cô gối đầu lên đó.
Khóe môi Hạ Linh giật giật, cô lấy gối đè lên tay anh: “Anh an phận chút, nếu không, em sẽ đá anh xuống giường.” Nhìn thế nào cũng thấy Trần Đình Vũ có ý đồ bất chính nên mới sang phòng cô!
====================================================================== Buổi tối hôm đó cả nhà bốn người ngủ chung với nhau, đúng như dự đoán, Trần Đình Vũ táy máy không chịu nổi.
Tay anh cứ di chuyển lên xuống quanh eo Hạ Linh, sau đó luồn vào trong áo của cô.
Lòng bàn tay anh ấm nóng, cứ sờ sờ vào ngực cô, làm cô không thể nào ngủ được!
Hạ Linh tát vào tay Trần Đình Vũ một cái, tức giận xoay mặt lại đối diện với anh.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Anh làm gì vậy?
Nửa đêm không đi ngủ?
Ngày mai anh còn phải đi làm, còn phải xử lý chuyện của Lâm Gia Hân đó.” “Ừm.” Trần Đình Vũ nhìn chằm chằm vào cô.
Hạ Linh giơ chân lên, đá đá anh: “Anh còn như vậy nữa thì về phòng mình mà ngủ!” “Em thấy không công bằng thì có thể sờ của anh.” Hạ Linh tức nổ đom đóm mắt, nghẹn lời.
Trần Đình Vũ không chọc cô nữa, thu tay về rồi ôm cô vào lòng, hôn lên trán cô.
Môi mềm dán chặt vào da t̸h̵ιt̸ của cô, lát sau anh mới nói: “Ngủ đi, anh không phá nữa.” Hạ Linh thở ra một hơi, mất một lúc cô mới thích ứng được với tư thế của hai người, sau đó chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
… Sáng sớm, tv rời nhà cùng với cha mình, hôm nay anh có hẹn với Lâm Giang.
Tầm giữa trưa kết thúc giờ làm, Trần Đình Vũ ở lại trong phòng họp của hội đồng quản trị, mọi người rời đi hết chỉ còn một người đàn ông trung niên có tuổi, chính là cha của Lâm Gia Hân.
“Cậu Vũ có chuyện gì cần nói với tôi vậy?
Là về dự án mới sao?” Trong lòng Lâm Giang không chắc chắn, lúc đối mặt với nụ cười thản nhiên của Trần Đình Vũ, ông ta cảm thấy vô cùng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡