Chương 187
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 187 — Chương 187
áp lực.
Chẳng thà Trần Đình Vũ vẫn giữ sự lạnh lùng trước đó còn hơn, mỗi khi Trần Đình Vũ cười trào phúng, vậy thì đồng nghĩa với chuyện chẳng hay sắp xảy ra cho người khác.
Mà người đó, có thể là ông và con gái của ông!
“Chú Lâm, chú nghĩ sao về thứ này?” Trần Đình Vũ vừa nói vừa di chuyển chuột tяên máy tính, màn chiếu sau lưng anh hiện ra một đoạn tin nhắn.
Ban đầu Lâm Giang cũng không rõ đó là gì, chờ đến khi đọc được mấy câu đầu, ông liền run giọng: “Đây, đây, sao cậu có được cái này?” Rất rõ ràng, Lâm Gia Hân làm việc không đủ sạch sẽ, gọn gàng, vẫn bị người ta nắm thóp.
Cho dù ông đang điên cuồng tìm đủ mọi cách để lau dọn chứng cứ, nhưng ở thành phố P xa xôi ấy, ông không có đủ người!
Trần Đình Vũ nhìn chằm chằm vào biểu cảm lo lắng của Lâm Giang, anh biết ông ta là một người rất yêu thương con gái, bởi vì vợ mất từ lâu, gia đình bọn họ chỉ có ông ta và Lâm Gia Hân mà thôi.
“Cậu Vũ.” Lâm Giang ngồi phịch xuống ghế, chân không còn chút sức.
“Từ trước đến giờ mặc dù tôi và cậu luôn có chút bất hòa nhưng khi động tới lợi ích của công ty, tôi chưa từng làm gì sai trái, cậu có thể nể mặt ông già này mà tha cho con bé được không?
Tôi biết cậu cho tôi xem cái này chắc là muốn bàn điều kiện với tôi, vậy cậu nói đi, tôi phải làm thế nào cậu mới tha thứ cho con gái tôi?” Trần Đình Vũ không ngờ ông ta thẳng thắn như vậy, anh quả thật rất tán thưởng cách làm người của Lâm Giang, trừ chuyện ông ta dung túng cho con gái của mình.
“Nếu ông đã thẳng thắn như vậy thì tốt, tôi muốn hai mươi phần trăm cổ phần trong tay ông.
Và Lâm Gia Hân phải vào tù ba năm.” “Không được, cậu đang nói đùa sao?
Hai mươi phần trăm!
Hai mươi phần trăm cổ phần là con số lớn cỡ nào, cậu nghĩ tôi sẽ giao cho cậu đơn giản vậy à?
Còn nữa, con gái tôi sao có thể vào trại cải tạo được chứ?” Lâm Giang nhìn Trần Đình Vũ như người điên, điều kiện của cậu ta đúng là quá đáng!
Trần Đình Vũ cũng không vội: “Vậy thì mười phần trăm, Lâm Gia Hân phải ngồi tù năm năm.” Với chừng ấy thời gian, anh dám chắc mình có thể khiến cho cô ta sống không bằng chết bên trong ngục tối.
Cả người Lâm Giang không ngừng phát run, chưa chờ ông nói thêm, Trần Đình Vũ lại tiếp: “Hoặc là không giao cổ phần ra, con gái ông sẽ phải ngồi tù bao lâu, tôi cũng không biết nữa.” Trần Đình Vũ muốn đẩy Lâm Gia Hân vào tù để trả giá vì đã làm những chuyện khốn nạn kia với Hạ Linh, cũng vì cô ta ép buộc người khác tự sát.
Lâm Giang liều mạng thì vẫn có thể giúp Lâm Gia Hân trốn tội, nhưng Trần Đình Vũ chắc chắn không để yên cho ông làm vậy.
Cả người Lâm Giang mềm nhũn, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, ông ta như già đi thêm mười tuổi.
Nghĩ tới đứa con gái ngu ngốc của mình, ông mệt mỏi đưa tay ôm đầu: “Tôi cần thời gian suy nghĩ.” Lựa chọn nào cũng vô cùng khó khăn, bởi vì ông biết kể cả khi Lâm Gia Hân vào tù thì vẫn sẽ bị Trần Đình Vũ để mắt tới!
Ông và Trần Đình Vũ vốn dĩ đang ở thế ngang bằng, một chín một người, vậy mà vì con gái, ông có thể sẽ mất hết tất cả.
Chỉ cần đưa cho Trần Đình Vũ mười phần trăm cổ phần trong tay ông, mấy năm sau, không biết được cậu ta sẽ phát triển đến