Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 193
TRUYỆN AUDIO

Chương 193 — Chương 193

200 chương đã có audio

thì cô đã sinh nghi, cuối cùng thì… “Xin lỗi, bà hỏi câu này không cảm thấy buồn cười sao?” Cô nhếch cười, lắc đầu: “Chính bà là người đã đuổi tôi ra khỏi nhà, bà chưa từng yêu thương tôi, thậm chí còn không muốn sinh ra tôi!
Sao bà có thể tàn nhẫn với con gái của mình như vậy được nhỉ?” Hạ Linh định tạm thời bỏ qua chuyện không vui trong quá khứ và giúp họ lần này, nhưng mà bà ta liên tục bước qua giới hạn của cô.
Bà ta, không bao giờ biết đủ!
Cô không nói thêm một lời nào nữa đi thẳng vào trong rồi đóng mạnh cửa lại.
Bà Hạ giật mình đưa tay tới muốn kéo lấy cô, kết quả bị cổng sắt kẹp trúng ngón tay phải thét lên: “A, đau, đau quá!” Một tiếng rầm cực vang khiến cho người ta nghe mà nổi da gà, Hạ Linh cũng cũng không nghĩ tới bà ấy sẽ hành động như vậy, ánh mắt của cô đen láy, sâu thẳm không một chút thương xót nào.
Thật lãng phí thời gian khi nói chuyện với loại người ích kỷ chỉ sống cho bản thân như bà ta!
“Nếu bà còn xuất hiện trước mắt tôi nữa, vậy cũng đừng trách tôi không niệm tình cũ.” Hạ Linh quăng cho bà một câu rồi bỏ vào trong.
Hai mắt bà Hạ trừng lớn, muốn nói chuyện nhưng chỉ có thể rít lên thật khẽ vì những ngón tay đang không ngừng truyền tới cảm giác đau nhức dữ dội.
Ngày hôm ấy bà chẳng những không giải quyết được vấn đề tiền viện phí mà còn khiến Hạ Linh hoàn toàn khinh thường bà.
Lúc trở về bệnh viện băng bó, bà Hạ không ngừng mắng chửi: “Thứ gì vậy không biết, trước đây lẽ ra nên bóp chết nó cho rồi.” Hạ Liên nằm tяên giường thấy mẹ mình đi vào với vẻ mặt nhăn nhó thì giật mình, chỉ nghe bà lẩm bẩm: “Đứa con gái khốn kiếp kia trở lại rồi.” “Mẹ nói ai cơ?” “Còn ai vào đây nữa chứ?” Hạ Liên không cần suy nghĩ nhiều cũng đoán được bà đang ám chỉ người nào.
Tại sao Hạ Linh bỗng nhiên trở về thành phố A?
Là vì đã làm lành với Trần Đình Vũ sao?
Khi hai mẹ con họ đang xoắn xuýt và không biết phải làm gì kế tiếp, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa.
Bác sĩ đến và yêu cầu họ phải trả tiền viện phí.
Hạ Liên đã nằm trong phòng bệnh này được một thời gian rồi, bởi vì bà Hạ cũng xem như có quen biết với bác sĩ nên ông ta không quá khắc nghiệt với họ, đổi lại là người khác, nếu không nộp viện phí đúng thời hạn thì chắc chắn sẽ bị đá ra ngoài ngay.
“Hôm nay là hạn cuối rồi.” “Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian…” “Không được, mỗi lần đến hẹn bà đều nói như vậy.
Trước mười giờ tối nay còn không xoay xở được thì tôi cũng hết cách.” Bà Hạ chưa nói xong đã bị ngắt lời, vị bác sĩ kia nhíu mày, tỏ vẻ không vui.
Bà Hạ cắn chặt môi, nghĩ tới con gái đang bệnh nặng, bà không thể làm gì hơn.
“Tôi sẽ lập tức bán căn nhà hiện tại.” Nói rồi bà tháo vòng cổ bằng vàng xuống đưa cho người nọ, thứ này bà đã đeo hơn hai mươi năm, tuy rằng không phải quá quý giá nhưng vẫn là tiền.
“Xem như cái này là tiền cọc, cậu cho tôi mượn tiền, giúp tôi thanh toán tiền viện phí trước đi.
Chờ khi nào có người mua nhà tôi sẽ lập tức trả cậu.” Người đàn ông hơi do dự một lát nhưng cuối cùng cũng tạm chấp nhận: “Được rồi, khẩn trương lên.
Dù sao đến lúc tìm được thận thích hợp, bà lại không có tiền phẫu thuật thì…” “Biết rồi, biết rồi!” Bà Hạ sa sầm sắc mặt.
Sau


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡