Chương 192
TRUYỆN AUDIO
200 chương đã có audio
Chương 192 — Chương 192
được mẹ tỉ mỉ chuẩn bị món mình thích, tặng quà sinh nhật!
Từ lúc còn nhỏ thì sự thiên vị của bà đã vô cùng rõ ràng, tất cả những thứ cô dùng đều là đồ cũ của Hạ Liên.
Theo lời của bà thì bởi vì cô là chị gái nên cần nhường em mình, cô tin tưởng bà, bởi vậy cô chưa từng đòi hỏi gì cả.
Sau này, càng lớn cô càng phát hiện bản thân lạc lõng, bị phân biệt đối xử!
Suốt những năm qua bà vẫn rất ghét cô, tại sao bây giờ bỗng nhiên dịu dàng, ân cần như thế chứ?
Nhìn thấy biểu cảm tяên mặt Hạ Linh thay đổi, bà Hạ thử hỏi: “Con có biết chuyện Hạ Liên bị bệnh không?” “...” “Dù sao hai đứa cũng là chị em, mẹ nghĩ con nên biết, nó hiện tại rất nguy kịch rồi.
Mẹ biết giữa chúng ta có khúc mắc nhưng mà… con, con có thể nói Trần Đình Vũ cho mẹ mượn tiền làm phẫu thuật không?” Dáng vẻ hèn mọn của bà khiến Hạ Linh phải nhìn bằng ánh mắt khác, vì Hạ Liên, bà thậm chí bỏ đi sự kiêu ngạo, hung hăng vốn có để cầu xin đứa con gái mà bà ghét nhất?
Khóe môi Hạ Linh hơi nhếch lên, cười tự giễu.
Hóa ra sự tôn trọng mà bà dành cho cô cũng là vì Hạ Liên!
Xem tiếp ====================================================================== Bà ta chỉ đang lượn lờ ở nơi này, hỏi thăm sức khỏe của cô, quan tâm cô vì muốn mượn tiền thôi, nói nhiều như vậy, thật mất thời gian.
Cô nhìn người phụ nữ trước mắt, khẽ hỏi: "Muốn mượn tiền Trần Đình Vũ sao không trực tiếp tìm anh ấy?" "Dù sao mẹ cũng không thân thiết gì với cậu ta, mẹ không thể mặt dày mượn tiền được!
Còn con thì khác, con là vợ của cậu ta mà." “Đã biết là không thân thiết còn mượn tiền, bà nghĩ đây là đâu?
Ngân hàng sao?
Hay là tổ chức từ thiện?” Thấy dáng vẻ mỉa mai của Hạ Linh, bà Hạ tức giận không thôi.
Vốn dĩ muốn mắng cô vài câu nhưng lại chợt nhận ra bản thân đang ở thế yếu, chỉ đành ngậm miệng, cố gắng nuốt cục tức xuống và nói: “Chẳng lẽ con thấy chết mà không cứu sao?
Nó là em gái của con mà.” Hai mắt của bà đỏ bừng trực khóc: “Coi như mẹ xin con, mẹ xin lỗi vì những năm qua đã đối xử tệ bạc với con!
Mẹ cũng không yêu cầu con cho tiền mẹ, chỉ mượn thôi.” Giọng bà run run, vẻ mặt tiều tụy mang theo sự tuyệt vọng làm cho người ta khó có thể không thương cảm.
Hạ Linh cảm giác cổ họng mình như nghẹn lại, đúng thật nếu chỉ mượn tiền thì cũng không quá đáng.
Cô cứ xem bà ấy như một người xa lạ đang cần sự giúp đỡ của vợ chồng cô thôi vậy.
Nghĩ thấy mình cũng không nên quá tuyệt tình, Hạ Linh nói với bà: “Tôi đồng ý cho bà mượn tiền nhưng mà phải có thứ gì đó dùng để thế chấp, hơn nữa bà nên biết đây là tiền của Trần Đình Vũ.
Bà nhất định phải trả lại!” Bà Hạ nghe thấy vậy thì mừng rỡ, không ngờ được Hạ Linh thật sự cho bà mượn tiền.
“Cảm ơn con, thật sự cảm ơn con nhiều lắm.” Hạ Linh đứng đối diện với bà, bàn tay mảnh khảnh vừa chạm vào điện thoại thì bỗng nghe thấy bà hạ nhỏ giọng hỏi: “Con có thể đáp ứng mẹ một yêu cầu nữa không?” Thấy cô bắt đầu mềm lòng, bà được nước lấn tới: “Mấy tháng qua mẹ đã cố gắng tìm kiếm mà vẫn chưa tìm được… Con… Mẹ biết nói điều này nghe rất ngu ngốc nhưng con có thể hiến một bên thận cho em gái con không?” Từ lúc bà ta bắt đầu diễn trò và thay đổi thái độ với cô