Chương 191
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 191 — Chương 191
chờ rất lâu, từ vị trí đứng của bà nhìn vào biệt thự thì có thể thấy thấp thoáng bóng người.
Hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại, bà đã soạn sẵn một đoạn văn trong đầu nhưng mà khoảnh khắc trông thấy người phụ nữ đứng ôm ấp với Trần Đình Vũ, cả người bà đờ đẫn, chẳng còn nghĩ gì được nữa.
Trần Đình Vũ cúi đầu hôn lên trán của người phụ nữ kia, bởi vì khoảng cách cũng khá xa nên không nhìn được ngũ quan cô ta, nhưng bà lại cảm giác vô cùng quen thuộc!
Bị người đàn ông ôm mãi không buông, Hạ Linh bất lực: “Anh buông tay ra, đi làm đi, cứ như vậy sẽ trễ đó!” “Thỉnh thoảng anh trễ năm, bảy phút cũng không ai nói gì đâu.” Anh là sếp, anh có quyền.
Trần Đình Vũ lưu luyến cúi xuống hôn lên môi cô, sau đó bị Hạ Linh nhéo vào hông mới chịu buông tay.
Khi Trần Đình Vũ dời bước, rốt cuộc bà Hạ cũng nhận ra người phụ nữ đứng ở trước cửa nhà.
Đó không phải là con gái lớn của bà, Hạ Linh sao?
Trời ạ, không ngờ con bé quay về rồi, nhìn tình hình chắc đã giải quyết mâu thuẫn với chồng.
Tim bà Hạ đập điên cuồng trong ɭ*ή`g ngực, bỗng nhiên ứa nước mắt, không kìm được mà kêu lên: “Hạ Linh, là con sao?
Hạ Linh, Hạ Linh!” Tiếng hét của bà thật sự quá khủng bố, Trần Đình Vũ nghe thấy khẽ nhíu mày, quay đầu nói với Hạ Linh: “Em cứ giả điếc, vào nhà đi.” Anh ghét người đàn bà hám lợi hám của, vô liêm sỉ kia, hơn nữa bà ta đối xử với Hạ Linh cực kỳ tệ.
Nếu không phải bà có ơn sinh thành với Hạ Linh thì còn lâu anh mới để yên cho bà ta nhảy nhót trước cửa nhà anh lâu như vậy.
Hạ Linh vốn không muốn phản ứng lại nhưng tiếng thét của mẹ cô ngày càng lớn, giống như tiếng heo bị chọc tiết, làm cho người người chú ý.
Cô thở dài: “Dù sao cũng phải đối mặt, anh đi làm đi, đừng lo cho em.” Thấy ánh mắt kiên định của cô, Trần Đình Vũ không khuyên nhủ nữa mà lái xe rời đi.
Lúc cổng lớn mở ra, chiếc xe chầm chậm lướt qua người của bà Hạ, bà ta lại không hề phản ứng với anh mà lo nhìn chằm chằm vào Hạ Linh.
Hạ Linh từ trong nhà đi ra tới cổng cũng mất khoảng vài phút, thấy cô tiến tới, bà Hạ biết điều mà dừng việc la hét lại.
Vẻ mặt cô lạnh lùng không hề có chút cảm xúc nào: “Có chuyện gì vậy?” “Hạ Linh, con về khi nào vậy?” Bà Hạ run run hỏi.
“Mới về cách đây không lâu thôi.” “Thời gian qua con sống có tốt không?
Mẹ nghe nói con đã sinh một cặp sinh đôi, tụi nhỏ đâu rồi?” Không giống trong tưởng tượng của Hạ Linh, bà ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng như thể sợ làm cô phật lòng, cũng rất tự nhiên, thân thiết.
Đây vẫn là người phụ nữ từng đuổi cô ra khỏi nhà, hối hận khi đã sinh ra cô sao?
Tяên mặt bà đầy nếp nhăn, tóc tai và quần áo cũng không còn là hàng hiệu đắt tiền mà thay vào đó là áo phông và quần vải đơn giản.
Cô chưa từng nhìn thấy bà chật vật đến thế!
Hạ Linh nhàn nhạt đáp: “Tụi nhỏ đang ở trong nhà cùng bà nội rồi.” “Vậy sao… Mẹ, mẹ rất nhớ con.” Bà Hạ dùng đôi mắt đau lòng nhìn Hạ Linh.
“Những năm này con vẫn ổn là mẹ vui rồi.” Sâu thẳm nơi trái tim Hạ Linh bắt đầu có cảm giác rất kỳ quái, là cảm động sao?
Bà đang quan tâm cô sao?
Đây là điều mà cô luôn hằng mong ước, cô cũng muốn được mẹ ôm vào lòng, hôn lên trán,