Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 195
TRUYỆN AUDIO

Chương 195 — Chương 195

103 chương đã có audio

ngẩng đầu nhìn Lâm Giang, người đàn ông này thật tội nghiệp khi có một đứa con gái như Lâm Gia Hân.
Lâm Giang ngồi lại nói chuyện với luật sư của Trần Đình Vũ, rất lâu sau, khi bàn bạc kỹ lưỡng hơn, ông ta yêu cầu Trần Đình Vũ viết cam kết.
Thấy Lâm Giang tỉ mỉ kiểm tra tính xác thực của tờ giấy mà mình viết, Trần Đình Vũ hoi: “Sợ tôi nuốt lời sao?” “Tôi chỉ phòng ngừa vạn nhất.” Bọn họ đều là những con cáo già tяên thương trường, làm gì cũng cần phải cẩn thận, đặc biệt khi chuyện này quan hệ trọng đại tới người thân của mình.
Trần Đình Vũ cười cười, bàn tay thon dài cầm lấy bút ghi xuống tên của mình.
Chữ viết cứng cáp và thẳng tắp.
Anh cứ nghĩ sẽ tốn rất nhiều công sức để thuyết phục ông ta, ai ngờ đâu ông ta hợp tác đến thế, đúng là quyết đoán.
Không động tới Lâm Gia Hân cũng được thôi, nhưng mà phải cho người giám sát chặt chẽ.
“Trong thời gian tới, nếu cô ta để lộ bất kỳ một chút uy hiếp nào cho người nhà của tôi, vậy thì đừng trách tôi không giữ chữ tín.” Lâm Giang không vui khi Trần Đình Vũ thị uy với ông: “Đừng nghĩ mình tài giỏi thì có thể lên mặt, tôi khuyên cậu nên học cách khiêm tốn.” “Kỳ thực tôi rất khiêm tốn, chúng ta đã có thể sống hòa thuận, nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng mà con gái của ông thật sự rất ngu ngốc.” Lời này khác gì chửi thẳng mặt Lâm Giang, vậy mà ông không hề phản bác, căn bản không thể phản bác.
Con bé chính là điểm yếu của ông!
Mỗi lần nói chuyện với Trần Đình Vũ đều có thể làm ông tăng xông máu, không muốn tiếp tục ở lại nữa, ông đứng dậy, bực bội rời khỏi phòng cùng với tờ giấy cam kết.
Trần Đình Vũ khoanh hai tay trước ngực, nhìn bóng dáng ông ta, anh lẩm bẩm: “Sau này chắc chắn phải dạy dỗ con mình thật tốt, dành nhiều thời gian cho chúng.” Anh không muốn con mình lớn lên sẽ thành cái dạng đi tới đâu cũng hất mặt hất cằm nói chuyện với người khác, tốt nhất phải giống như Hạ Linh, dịu dàng trang nhã.
“Hắt xì.” Ý Vy đang chạy tяên sân cỏ mềm bỗng nhiên hắt hơi, sau đó ngơ ngác nhìn về phía anh trai.
Chí Hiên cũng dừng chân, đứng đối diện với con bé rồi nhe răng cười.
“Hắt xì.” Sau cái hắt hơi thứ hai của bé con, tяên mặt Chí Hiên bỗng cảm nhận được sự dinh dính, ướt ướt.
Bàn tay nhỏ đưa lên sờ sờ gò má, Chí Hiên biến sắc rồi mếu máo nói với Hạ Linh: “Mẹ, nước mũi của em…” “Ai, ôi, thôi được rồi, bên ngoài trời lạnh, chúng ta vào trong thôi.” Hạ Linh nhịn cười đi tới, dùng khăn giấy trong túi áo khoác lau mặt cho Chí Hiên và mũi của Ý Vy.
Làm anh trai, Chí Hiên luôn yêu thương và nhường nhịn em gái, gần như là bản năng của thằng bé.
Thế nhưng thằng bé không chịu được khi bị nước mũi của em gái phụt lên mặt, hai mắt ngân ngấn nước mách mẹ: “Em làm dơ mặt con.” “Em con không cố ý mà, nào, lau mặt cho em đi.” Hạ Linh nhẹ nhàng đặt khăn giấy vào tay con trai.
Thằng bé mím mím môi, qua loa lau lên mũi Ý Vy vài cái.
Hạ Linh đã xử lý trước đó rồi, chỉ đang dạy con trai cách chăm sóc em mà thôi.
Ý Vy dang tay ra ôm anh trai, giọng non nớt khẽ gọi: “Anh ơi.” Nghe thấy tiếng kêu này, Chí Hiên không còn khó chịu nữa, đưa tay vỗ vỗ lên lưng em hai cái.
Trái tim Hạ Linh như sắp tan chảy thành một vũng nước ấm, cô sẽ theo dõi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡