từng bước đi của các con, không thiên vị, không phân biệt đối xử, để chúng trưởng thành một cách bình thường nhất có thể. Bởi vì từng trải qua cảm giác bị ra rìa, trở thành người vô hình, cô biết nó khổ sở thế nào. Chỉ cần chúng khỏe mạnh lớn lên, yêu thương nhau là đủ rồi. Khi Lâm Giang trở về nhà thì phát hiện người giúp việc đang loay hoay đi qua đi lại, nhìn thấy ông, bà lo lắng chạy tới gần. “Ông chủ, cuối cùng ông cũng về rồi, tôi đang định gọi điện thoại cho ông báo cáo về tình hình của cô Hân. Cô ấy không chịu ăn cơm, tôi khuyên thế nào cũng không được.” “Tuyệt thực à?” Sắc mặt Lâm Giang khó coi vô cùng, đứa nhỏ này trước kia từng mấy lần dùng biện pháp ấy để khiến cho ông thỏa hiệp, ỷ vào việc ông thương nó nên mới quá quắt như vậy. Ông ngồi phịch ra ghế sofa, trong giọng nói không giấu được sự tức giận: “Gọi nó xuống đây cho tôi.” “A, vâng…” Lát sau, Lâm Gia Hân phụng phịu đi từ tяên tầng hai xuống rồi ngồi đối diện với cha mình. “Ba gọi con ra có việc gì không?” Trong lòng cô ta mừng thầm, cho dù chuyện lớn thế nào thì cha đều rất cưng chiều cô ta, chỉ cần tuyệt thực, mọi thứ đều dễ giải quyết. Lâm Giang quan sát biểu cảm của con gái, từ trong mắt nó nhìn ra được sự đắc ý. Ông hừ lạnh: “Con nghĩ không ăn cơm là ba sẽ tha thứ cho con sao? Lần này con thực sự chọc nhầm người rồi. Lâm Gia Hân, con nghe cho kỹ đây, ba đã đi gặp Trần Đình Vũ. Cậu ta yêu cầu ba phải trao 20% cổ phần công ty, nếu không sẽ tung mọi bằng chứng ra.” “Anh ta điên rồi?” Mặc dù Lâm Gia Hân không hiểu nhiều về chuyện kinh doanh nhưng 20% là quá nhiều, gần như một nửa cổ phần mà cha cô sở hữu! “Ba có nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ không xử lý nổi chuyện nhỏ lần này sao?” “Chuyện nhỏ? Con nói giết người là chuyện nhỏ à?” Lâm Giang đã không còn lời nào với đứa con gái ngỗ nghịch, không biết nặng nhẹ này nữa. Trước kia nó gây tai nạn khiến người ta qua đời nhưng lỗi ở cả hai người tham gia giao thông, còn bây giờ, với thái độ này thì ra tòa sẽ không được xét thái độ hối lỗi. Tiền sao? Ông có tiền, Trần Đình Vũ chẳng lẽ không có? Cộng thêm bằng chứng tяên tay và sự ngu ngốc của con gái ông, sơ hở một chút là ở tù chung thân! Tất cả những thứ này Lâm Gia Hân đều không biết, vẫn còn bực bội dẩu môi lên, vẻ không vui: “Vậy cuối cùng là sao chứ?” Lâm Giang mệt mỏi thở dài một hơi, nói: “Con về phòng đi, ba sẽ để luật sư nói chuyện với con.” “Luật sư? Chẳng lẽ Trần Đình Vũ định kiện chúng ta thật sao?” Bất đắc dĩ, Lâm Giang đành giải thích cho con gái về sự nghiêm trọng của vấn đề. Càng nói, sắc mặt của Lâm Gia Hân càng tái nhợt, hai bàn tay đặt tяên ghế mềm siết chặt lại thành nắm đấm. “Không, không thể nào.” Theo lý mà nói, cha không thể nào đồng ý với điều kiện quá quắt như vậy của Trần Đình Vũ! Đi tù ba năm và bị giám sát xuyên suốt mười năm sau đó, đây là khái niệm gì chứ? “Con, con không muốn!” Lâm Gia Hân lắp bắp. “Ba, con không muốn như vậy! Ba không thương con nữa sao? Ba phải nghĩ cách giúp con chứ!” Sự hoảng sợ của Lâm Gia Hân khiến Lâm Giang rất đau lòng, thế nhưng chuyện đã đến nước này, ông thật sự không thể làm gì hơn. Thấy cha mình im lặng, Lâm Gia Hân ngày càng kích động,