Chương 2
TRUYỆN AUDIO
78 chương đã có audio
Chương 2 — Chương 2
rồi mới được anh quan tâm, trong lòng cô không khỏi vui vẻ.
"Uống rồi mà chưa hết, lát nữa em đi mua thêm." "Ừ." Sau khi lạnh nhạt nói chuyện với cô hai câu, Trần Đình Vũ đứng dậy đi rửa mặt, thay quần áo.
Từ hôm qua anh đã báo với trợ lý mình sẽ đến trễ nhưng không ngờ là giữa trưa mới dậy, còn chút việc cần xử lý.
Hạ Linh cứ thập thò mãi ở cửa, cảm giác hơi mệt mỏi nhưng cô vẫn cố hỏi anh: "Anh ăn cơm trước khi đi không?" "Không cần đâu, tôi sẽ ăn ở công ty." Vẫn như trước đây, nếu có thể tránh mặt cô thì sẽ tránh, vợ chồng bọn họ rất ít khi có cơ hội ngồi cùng bàn.
Sau đó, Trần Đình Vũ chẳng thèm nhìn Hạ Linh lấy một lần, cứ thế đi thẳng ra cửa.
Tầm hai giờ chiều, Trần Đình Vũ bỗng nhận được một cuộc điện thoại từ mẹ mình.
"Con làm chồng cái kiểu gì vậy hả?
Sao không quan tâm sức khỏe của vợ mình thế?
Hạ Linh ngất xỉu trong nhà đấy, mẹ vừa mới đưa con bé vào bệnh viện, con nhanh tới đây!" "Con không phải bác sĩ, tới đó làm được gì?" Trần Đình Vũ trầm giọng.
"Con không phải bác sĩ, tới đó làm được gì?" Trần Đình Vũ trầm giọng.
Mặc dù về lý thì Trần Đình Vũ nói vậy cũng không sai nhưng thân làm chồng, kể cả khi là chồng tяên danh nghĩa thì anh vẫn nên đến xem vợ mình thế nào rồi mới đúng.
Mẹ của anh tức giận mắng: “Thằng nhóc khốn kiếp này, nếu con không thích thì khi đó tại sao đồng ý cưới con bé làm gì hả?” “Mẹ còn hỏi con sao?” Trần Đình Vũ nhíu chặt mày.
“Người ép con cưới Hạ Linh là ba mẹ và ông nội, con không thích cuộc hôn nhân này.” Ngay từ đầu Trần Đình Vũ đã nói với ba mẹ rằng không nên cưỡng ép anh, vậy mà họ vẫn khăng khăng một mực muốn trở thành sui gia với nhà họ Hạ!
“Con tính làm mẹ tức chết đúng không?
Trước đây lúc hỏi con, con từng đồng ý rồi kia mà?” Trần Đình Vũ thở dài, có chút không biết phải làm sao.
Anh muốn cưới con gái nhà họ Hạ là đúng, khi mẹ anh nói về chuyện hôn ước anh đã rất vui mừng.
Thế nhưng người anh yêu không phải Hạ Linh mà là Hạ Liên!
Dù anh và Hạ Liên chưa chính thức hẹn hò nhưng khi đó Hạ Liên từng nói yêu anh, anh tưởng rằng có thể cùng cô ấy về chung một nhà, nhân tiện hoàn thành di nguyện của ông nội.
Ai biết Hạ Liên bất ngờ đổi ý và từ chối mối hôn sự này làm cho anh trở tay không kịp.
Chung quy cũng vì ông nội đã già yếu, không biết còn sống được bao lâu nữa nên anh mới miễn cưỡng chấp nhận Hạ Linh.
Nhìn con dâu ngủ say li bì tяên giường bệnh, hơi thở yếu ớt, bà Trần tức giận gắt lên: “Mẹ không cần biết lý do là gì, bây giờ hai đứa đã cưới nhau rồi, vợ chồng hợp pháp, mày có nghĩa vụ và trách nhiệm chăm sóc con bé!
Mày đến đây ngay cho mẹ!
Con bé bệnh nặng như vậy mà mày không chú ý gì hết hả?
May mắn hôm nay mẹ sang thăm nó, không thì nó chết ở xó xỉnh nào mày cũng không biết đâu đúng không?” “Con đang bận.” Trần Đình Vũ không chờ mẹ nói thêm, anh bổ sung: “Chờ lát nữa xong việc con sẽ tới.” “Mua cái gì ngon ngon tới cho con bé ăn, biết chưa?” “Vâng.” Con người Trần Đình Vũ rất kiệm lời, từ sau khi kết hôn với Hạ Linh xong thì tính tình càng trầm lắng hơn, bình thường ở nhà hai người họ cũng chẳng nói chuyện được mấy câu.
Miệng thì bảo sẽ