Chương 3
TRUYỆN AUDIO
88 chương đã có audio
Chương 3 — Chương 3
đến thăm Hạ Linh và mua cho cô chút thức ăn nhưng Trần Đình Vũ bỗng nhận ra một điều, anh không hề biết cô thích cái gì!
Cô và Hạ Liên là chị em sinh đôi, sở thích chắc sẽ giống nhau thôi?
Trần Đình Vũ lái xe rời khỏi công ty vào lúc chiều muộn, tяên đường đi mua đồ còn bị mẹ gọi điện thoại hối thúc một lần.
Lúc đến nơi, sắc mặt của mẹ anh cực kỳ tệ, thậm chí anh có ảo giác người bệnh là bà chứ không phải vợ anh.
Hạ Linh thấy Trần Đình Vũ xuất hiện cũng rất bất ngờ, hai mắt cô long lanh nhìn chằm chằm vào anh, sự vui vẻ khó giấu được hiện rõ tяên mặt cô.
Trần Đình Vũ tự hỏi mỗi lần gặp anh cô cũng vui vẻ vậy sao?
“Mẹ, con tới rồi.” Mẹ anh trừng mắt nhìn anh rồi hất cằm về phía Hạ Linh, ý bảo anh qua đó hỏi thăm vợ một chút.
Trần Đình Vũ máy móc kéo ghế đến bên cạnh giường, sau đó hỏi: “Nghe nói em bị ngất?
Đã khỏe hơn chưa?" “Xin lỗi, em không nghĩ là sốt nặng như vậy, bây giờ ổn rồi.” Hạ Linh mỉm cười, không muốn làm anh lo lắng, sợ ảnh hưởng đến công việc của anh nhưng cuối cùng lại khiến anh phải đến tận đây.
Trần Đình Vũ không hiểu nổi người phụ nữ này, tại sao hai năm qua anh đối xử với cô như người dưng xa lạ mà cô có thể chịu đựng được, hơn nữa ở trước mặt anh luôn là một người vợ hiền, chưa từng nổi giận với anh.
Nói thật, cái bóng của Hạ Liên trong lòng anh thật sự quá lớn, hai khuôn mặt của chị em họ lại giống nhau như đúc nên mỗi lần nhìn thấy Hạ Linh, anh cảm thấy rất kỳ quặc.
Trong lúc hai người nói chuyện, bà Trần mở túi cơm ra chuẩn bị lấy cho con dâu ăn thì sững sờ, bà buột miệng: “Đình Vũ, con mua cháo hải sản làm gì, hai phần cơm cũng có tôm thì sao Hạ Linh ăn được?” Nụ cười tяên môi Hạ Linh ngay lúc ấy biến mất thật nhanh, tuy chị em họ là song thai nhưng không phải cái gì cũng giống nhau, Hạ Liên thích ăn tôm còn cô ngược lại… Cô dị ứng với tôm!
Chẳng lẽ đến điều này mà Trần Đình Vũ cũng chưa hề để ý sao?
Trái tim bỗng chốc trở nên rét buốt, bàn tay giấu dưới chăn siết chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào trong da t̸h̵ιt̸ cô.
Trần Đình Vũ nghe đến đấy thì cũng hiểu được phần nào, anh không phải người ngu, hẳn là Hạ Linh dị ứng với tôm rồi.
Giờ nghĩ lại, mặc dù cô luôn nấu những món anh thích nhưng chú ý một chút thì sẽ phát hiện ra ngay, anh chưa từng nhìn thấy tôm trong thực đơn bao giờ.
“Xin lỗi, con không biết.” Trần Đình Vũ nói: “Để con gọi đồ bên ngoài.” Hạ Linh cúi đầu nhìn chằm chằm vào tấm chăn tяên người, giấu đi nỗi buồn trong ánh mắt.
Cô sắp không khống chế được cảm xúc của mình nữa rồi, cảm giác đau đớn như bị ai xé rách tim gan này thật khó chịu!
Bọn họ là vợ chồng, chỉ là vợ chồng tяên danh nghĩa nên hiển nhiên chuyện cô thích cái gì, ghét cái gì Trần Đình Vũ sao có thể biết chứ?
Trần Đình Vũ vừa mới cầm điện thoại lên ấn mua một phần cơm mới thì trợ lý nhắn tin bảo anh sắp đến giờ hẹn với đối tác, anh chỉ có thể nói: “Mẹ, con đi trước đây.” “Mới tới chưa được ba mươi phút mà mày đi đâu vậy?” “Buổi tối có hẹn với khách hàng.” Nghe anh nói vậy, Hạ Linh giữ tay mẹ chồng rồi khuyên bảo: “Không sao đâu mẹ, anh ấy đến thăm con là được rồi, công việc quan trọng