Chương 201
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 201 — Chương 201
kia.
Điện thoại reo vài lần Lâm Giang mới bắt máy, ông ta đang bận rộn cho người đi tìm con gái, thấy Trần Đình Vũ gọi đến thì thở dài, biết rằng đã không giấu được nữa.
“Cậu Vũ.” “Lâm Gia Hân đang ở đâu?” Trần Đình Vũ vừa nghe thấy giọng của Lâm Giang liền hỏi.
“Tôi cũng không biết, đã cho người đi tìm rồi.” Trong đôi mắt đen của Trần Đình Vũ như sắp bốc lên một ngọn lửa thiêu đốt hết thảy.
“Có phải cô ta đã lái chiếc BWM ra ngoài không?
“Cậu gặp con bé rồi sao?” “Cô ta vừa lái xe gây tai nạn cho vợ của tôi tяên đường cao tốc đấy, ông nói xem lần này phải giải quyết như thế nào?” Cả người Lâm Giang chấn động khi nghe tới hai chữ tai nạn: “Con gái tôi có làm sao không?
Hiện tại nó đang ở đâu rồi?” “Cô ta bỏ trốn rồi.” Lâm Giang nghe ra ẩn ý trong câu nói kia, nếu đã bỏ trốn thì có thể thấy con bé vẫn an toàn.
Giọng Trần Đình Vũ trở nên lạnh lùng: “Ông Lâm, tôi đã rất nhân nhượng nhưng cô ta liên tục chạm đến điểm mấu chốt của tôi.” Lâm Giang kinh hãi: “Cậu định làm gì?
Tôi đã đưa cho cậu 20% cổ phần công ty!
Cậu muốn nuốt lời sao?” Trần Đình Vũ mím môi, cố gắng kiềm chế cơn giận của mình, im lặng một lát anh mới đáp: “Tất cả đều là do Lâm Gia Hân, hiện tại cô ta cũng đã trốn, vậy giao dịch của chúng ta xem như chỉ có thể thực hiện được một nửa.” Lâm Giang cảm thấy trời đất quay cuồng, ông nào có thể ngờ được Trần Đình Vũ lại lật lọng, gân xanh tяên trán không ngừng hiện lên, ông ta quát vào điện thoại: “Trần Đình Vũ, sao cậu dám?” “Tại sao lại không?
Tôi đã nói gì ông quên rồi sao?” Nếu Lâm Gia Hân vẫn chứng nào tật nấy, vậy thì không cần phải nể nang gì nữa.
Trong lòng cô ta chẳng có chút cảm giác tội lỗi, ngược lại muốn kéo người khác xuống địa ngục cùng mình!
Trần Đình Vũ không muốn nghe thêm lời nào từ Lâm Giang nữa, trực tiếp ngắt điện thoại, kéo ông ta vào danh sách đen.
Hạ Linh ngồi chờ khoảng ba mươi phút mới có một chiếc xe khác đến đón cô, người bên trong cung kính nói: “Cô Lâm, giám đốc bảo tôi đưa cô đến bệnh viện trước.” Hạ Linh sờ sờ vai của mình: “Chắc là không cần đâu, tôi chỉ bị thương nhẹ thôi.” “Cho dù là va chạm nhẹ nhưng mà ngài ấy đã dặn dò, nhất định phải đưa cô đi kiểm tra kỹ lưỡng.” Hạ Linh có nói thế nào thì vẫn không thuyết phục được bọn họ, chỉ đành theo họ đến bệnh viện.
Trần Đình Vũ đã lái xe qua bên này từ trước, nhìn thấy cô được mọi người dìu tới, trái tim anh như nhảy lên tận cổ họng.
Anh sải bước đến gần Hạ Linh, nhìn thấy khuôn mặt tràn ngập lo lắng của anh thì cô lập tức nở nụ cười trấn an: “Em không sao.” Trần Đình Vũ cô từ tяên xuống dưới một lượt, đưa tay ra ôm lấy eo cô: “Khi nào bác sĩ nói em không sao thì anh mới an tâm được.” Trần Đình Vũ đưa Hạ Linh vào kiểm tra tổng quát, lúc kéo vai áo cô xuống anh mới phát hiện một vết bầm tím tяên làn da trắng nõn của cô.
Tình hình cụ thể anh đã nghe vệ sĩ báo cáo nhưng khi nhìn thấy Hạ Linh chịu đau, anh không khống chế được lửa giận trong lòng.
Anh đưa tay sờ vào mái tóc mềm mượt của Hạ Linh, nhỏ giọng nói với cô: “Xin lỗi, là do anh không tốt.” “Anh đừng tự trách mình, anh có lỗi gì chứ?” Nếu khi đó Trần Đình Vũ cứng rắn hơn thì Lâm