Gia Hân sẽ không có cơ hội động tới Hạ Linh. Càng nghĩ Trần Đình Vũ càng tự trách, bàn tay to đang nắm tay cô càng siết chặt hơn. Hạ Linh không muốn để gia đình lo lắng nên giấu chuyện bị tai nạn, khi Trần Đình Vũ đỡ cô rời khỏi phòng bệnh thì vô tình gặp hai người mà Hạ Linh không muốn gặp nhất. Tяên hành lang, bà Hạ và Hạ Liên đều bất ngờ khi nhìn thấy cô. Đối diện với người em gái đã lâu không gặp, Hạ Linh cảm giác có chút vi diệu. Mặc dù khuôn mặt của họ giống nhau nhưng thời gian trôi qua, khí chất tяên người đã hoàn toàn khác biệt. Một người dịu dàng trang nhã, mang tới cảm giác thân thiết gần gũi, còn một người thì đáy mắt chỉ toàn là căm phẫn, ghen tỵ. Hạ Liên trông vô cùng tiều tụy và mệt mỏi, dưới mi mắt là hai quầng thâm tối màu, vừa nhìn đã biết nhiều ngày rồi chưa được ngủ ngon. Bà Hạ nghĩ tới chuyện mình phải bán nhà để trả tiền viện phí trong khi Hạ Linh thì sống vui vẻ nhởn nhơ từ đồng tiền của Trần Đình Vũ thì có chút không chịu nổi. Bà trừng mắt nhìn về phía Hạ Linh, còn cô lại làm như không quen biết, cứ tiếp tục đi ngang qua người họ. Hạ Liên run rẩy gọi: “Chị.” Giọng nói mềm mại và run rẩy biết bao nhiêu, nghe nhũn hết cả lòng. Hạ Linh thả chậm bước chân, nghiêng đầu nhìn Trần Đình Vũ sau đó không hề quan tâm chút nào, nói: “Anh có nghe thấy tiếng gì không?” “Chắc là tiếng côn trùng kêu.” Trình Đình Vũ lắc đầu, tay vững vàng đỡ lấy cơ thể của cô, hai người nhanh chóng khuất bóng sau ngã quẹo, Bà Hạ tức nổ phổi, lúc này mới dám lên tiếng mắng: “Sao tяên đời lại có loại con gái như vậy được nhỉ? Cô ta mặc kệ sống chết của gia đình mình, vì một thằng con trai mà thần hồn điên đảo! Thử hỏi nếu Trần Đình Vũ không có tiền cũng không có quyền thì nó có còn yêu cậu ta hay không?” Điều khiến Hạ Liên nhục nhã nhất chính là bị cả hai người kia xem như một con côn trùng bên đường, cô ta che ngực thở hổn hển, thật sự không cam lòng. Tại sao Hạ Linh chẳng làm gì mà Trần Đình Vũ cũng yêu thương bảo vệ chị ta như vậy chứ? Rõ ràng bọn họ có gương mặt giống nhau như đúc! Nước mắt bắt đầu tụ lại trong đáy mắt Hạ Liên, cô ta nức nở một tiếng: “Mẹ, nhà cũng đã bán rồi, chúng ta có thể đi đâu bây giờ? Con sợ lắm.” “Con gái ngoan, đừng lo, mẹ sẽ nghĩ cách mà.” Bà Hạ đau lòng ôm con gái. Khi hai người trở về phòng bệnh, bác sĩ đang chờ bọn họ. Chính là vị bác sĩ từng đóng tiền viện phí giúp mẹ con Hạ Liên, bây giờ ông ta là để đòi nợ. “Khi nào thì mới có tiền vậy?” “Tôi đã rao bán rồi, chờ thêm một thời gian được không?” Bà Hạ không nghĩ tới mới đưa con gái ra ngoài hít thở khí trời thì gặp phải Hạ Linh, hiện tại lại tới một tên điên. Bà khó chịu nhưng người ở dưới mái hiên đành phải cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Chỉ cần bán xong tôi sẽ trả tiền ngay.” “Tôi cũng cần tiền gấp, nếu không thì bà bán thứ này trước đi, chẳng đáng bao nhiêu mà giữ mãi làm gì.” Ông ta lấy từ trong túi ra sợi dây chuyền trước đó bà Hạ đưa, vẻ mặt mất kiên nhẫn. Bà Hạ nuốt không trôi cục tức, đấy là món quà mà bà vô cùng trân quý, đã giữ bên mình suốt từ lúc vừa lấy chồng, ông ta dám chê nó sao? Ngay khi bà định mở miệng, Hạ Liên đã nhanh