mắt cong lên. Trần Đình Vũ mở cửa xe cho cô rồi mới vòng qua bên kia, tяên đường trở về nhận được một cuộc gọi từ Lý Khải. “Bà Hạ yêu cầu gặp mặt này, cậu đi hay để tôi đi?” Vừa mới giao cho hắn việc mua lại căn nhà của Hạ gia, hắn liền xử lý nhanh gọn, năng lực không tệ chút nào nhỉ? Trần Đình Vũ liếc mắt nhìn Hạ Linh, khẽ hỏi: “Hạ Linh, mẹ của em muốn hẹn gặp người mua.” “A, cũng được.” Thật ra ngoài việc muốn giúp đỡ Hạ Liên có tiền phẫu thuật ra thì Hạ Linh còn ôm chút ác ý, đến lúc nhìn thấy vị cứu tinh của bọn họ là cô, không biết mẹ và em gái sẽ phản ứng thế nào đây? Khóe môi Hạ Linh nhếch lên nụ cười châm chọc, Trần Đình Vũ cũng chú ý tới, vì vậy anh nói với Lý Khải: “Hẹn bọn họ buổi chiều gặp mặt, địa điểm thì cậu chọn giúp đi.” “Được rồi. Tôi nói này, bọn họ có vẻ rất vui đấy.” Lý Khải có chút thương cảm cho hai người kia, dù vậy chuyện cần làm hắn vẫn phải làm. Sau khi nhận được tin nhắn hẹn gặp mặt, bà Hạ mừng rỡ nói với con gái đang nằm tяên giường bệnh: “Liên à, mẹ sắp bán được nhà rồi, con không cần lo lắng nữa nhé.” “Là ai vậy mẹ?” Hạ Liên thều thào, mí mắt nặng trĩu hơi nhướn lên. “Mẹ cũng chưa biết, nhưng mà họ hẹn chiều nay đặt cọc trước!” “Khụ khụ…” Hạ Liên đưa tay lên che miệng, ho khan mấy tiếng liền. Bệnh tình của cô ta ngày càng nặng, bây giờ chỉ sợ không tìm được thận thích hợp để thay, chứ vấn đề tiền bạc cũng không còn quan trọng nữa. Bà Hạ vô cùng đau lòng sờ tóc con gái, cả buổi cứ thấp thỏm chờ đợi, tự hỏi sao trời vẫn còn sáng, thời gian trôi qua thật sự rất lâu. Hôm ấy, bà Hạ một mình đi đến tiệm cà phê hoàng gia ở gần bệnh viện. Nơi này cũng không quá lớn nhưng bên trong trang trí khá sang trọng, là địa điểm mà nhiều thương nhân giàu có lựa chọn. Sau khi ngồi xuống, bà hồi hộp ngóng ra cửa. Bởi vì đến sớm hơn ba mươi phút nên bà chỉ đành chờ đợi, chẳng biết qua bao lâu, có hai bóng người chậm rãi đi về phía này. Bà Hạ ban đầu hơi sững sờ, mở to mắt nhìn thật kỹ, sau đó cả khuôn mặt xám xịt. Người phụ nữ trẻ ngồi xuống đối diện, tháo kính râm tяên mắt xuống, khẽ cười chào hỏi: “Xin chào.” Người đàn ông mặc bộ vest đen thủ công được cắt may tỉ mỉ, cả người toát ra khí chất mạnh mẽ. Anh im lặng gật đầu rồi ngồi cạnh vợ mình, theo sau họ còn có một người khác đến từ công ty bất động sản. Hai mắt bà Hạ vẫn mở trừng trừng không tin nổi, lát sau bà ta mới lắp bắp hỏi: “Là, là cô? Người muốn mua nhà của tôi là cô sao?” “Đúng vậy.” Bà Hạ suýt thì cắn trúng đầu lưỡi, cả người chết lặng trước sự thật này. Tại sao? Tại sao không phải ai khác mà là đứa con gái chết tiệt bà ghét nhất? Nó ở đây phải chăng là để sỉ nhục bà? Càng nghĩ càng xa, bà tức giận mà cả người run rẩy, ngón trỏ chỉ vào mặt Hạ Linh rồi rống lên: “Cô muốn gì hả? Có phải tìm được một người chồng giàu có làm chỗ dựa rồi thì chạy khắp nơi khoe khoang không? Tôi nói cho cô biết, đừng đùa giỡn với tôi!” Hạ Linh biết trước bà ta sẽ nổi điên nhưng không ngờ là đến mức này, mặt đỏ như con tôm luộc vậy. Trần Đình Vũ trầm ổn lên tiếng: “Không phải bà muốn bán nhà ư? Cô ấy là khách hàng của bà.” Ý của