Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 210
TRUYỆN AUDIO

Chương 210 — Chương 210

200 chương đã có audio

anh là nói chuyện nên chú ý từ ngữ một chút, tôn trọng đối phương một chút.
Thế nhưng bà Hạ lúc này chỉ cảm thấy nhục nhã không chịu nổi, ai cũng được, riêng Hạ Linh thì bà rất khó chấp nhận.
Bà ta đã mong chờ biết bao nhiêu, thậm chí còn nghĩ người chịu đứng ra thu mua căn nhà cũ kia tốt bụng, muốn cảm tạ người nọ.
Kết quả, người ấy chính là người bà căm ghét nhất!
Bà Hạ đứng bật dậy, thở phì phò mà nói: “Không bán, tôi không bán cho các người!” “Nếu không bán cho tôi, vậy bà định bán cho ai?” Hạ Linh buồn cười trước sự cứng đầu của mẹ mình.
Bị câu nói của cô làm cho sững sờ, bà không thốt ra được chữ nào.
Hạ Linh không hề miễn cưỡng bà: “Được rồi, tôi cũng không tha thiết gì đâu.
Bà định không bán, tiếp tục chờ đợi à?” Dáng vẻ lúc Hạ Linh xù lông lên thật sự rất đáng yêu, Trần Đình Vũ không hề ngăn cản, cứ mặc cho cô thích làm gì thì làm.
Anh ngồi ở nơi đó, im lặng nhưng mang đến cảm giác áp bách rất nặng nề.
Bà Hạ bị ánh mắt của Trần Đình Vũ liếc mà nội tâm xoắn xuýt, lại nghĩ tới việc phải chờ trong vô vọng, không biết khi nào mới có người chịu mua căn nhà kia thì xìu xuống một chút.
Ngàn vạn lần không muốn, bà vẫn phải nghiến răng hỏi: “Tiền cọc đâu?” Nhân viên làm việc tại công ty bất động sản - người thứ ba đến làm chứng cho giao dịch của bọn họ lúc này mới lên tiếng: “Thưa bà, thái độ của bà như vậy hình như không đúng lắm, xin hãy lịch sự hơn với người mua.” “Câm miệng, tôi hỏi tiền đặt cọc đâu?” Bà Hạ chịu mất mặt để bán nhà cho Hạ Linh đã là nhân nhượng lắm rồi, bị người ta chọc vào càng khó chịu hơn.
Hạ Linh vắt chéo chân, nhàn nhạt nói: “Cậu ta nói đúng, thái độ của bà thật sự rất tệ, cho nên tôi quyết định không mua nữa.” Nếu bà ta vẫn tiếp tục ra vẻ trịch thượng thì cô không ngại thất hứa.
Mãi đến lúc này mới có cơ hội dạy dỗ bà ta một trận, phải nắm bắt thật tốt.
Không mua nữa?
Ba chữ này như nổ tung bên tai của bà Hạ, đến lúc này bà mới ý thức được bản thân đang ở trong hoàn cảnh nào.
Mấy căn hộ cho thuê trước đây chồng bà để lại đều bán đi cả rồi, bà và Hạ Liên chỉ có thể trông chờ vào việc bán nhà.
Nếu muốn duy trì việc chữa bệnh cho con gái, bà cần tiền, rất nhiều tiền.
Trong lòng bà cực kỳ khó chịu, thấy Hạ Linh đứng lên chuẩn bị rời đi, bà bối rối vội gọi: “Khoan đã, Hạ Linh, con, con chờ một lát!” “Sao?” “Không phải con muốn mua căn nhà ấy sao?
Con đến là để đặt tiền cọc nhỉ?
Chúng ta… từ từ nói chuyện có được không?” Khả năng lật mặt của bà ta chắc là di truyền cho Hạ Liên, cách mà bà và con gái thay đổi thái độ thật khiến Hạ Linh mở rộng tầm mắt, trước nay chưa từng thấy.
Trần Đình Vũ đỡ cánh tay Hạ Linh, nói với bà ta: “Xem thành ý của bà.” Bà Hạ cắn chặt răng, lát sau mới phun ra hãi chữ: “Xin lỗi.” Bà đã quá kích động mà quên mất tình hình của bản thân, dù bà không thừa nhận thì sao?
Hạ Linh vẫn là thiếu phu nhân của nhà họ Trần, tương lai sở hữu khối tài sản khổng lồ mà Trần Đình Vũ đang nắm giữ, là người bà không thể trêu chọc.
Nhắm chặt mắt lại, bà Hạ thấp giọng thì thầm: “Xin lỗi, vì vậy, chúng ta có thể bàn tiếp chuyện bán nhà rồi chứ?” Hạ Linh thấy bà như


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡