Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 211
TRUYỆN AUDIO

Chương 211 — Chương 211

213 chương đã có audio

vậy cũng không làm khó nữa, khẽ gật đầu.
Trần Đình Vũ mở cái túi đen đặt bên cạnh rồi đặt lên bàn, bên trong toàn bộ đều là tiền mặt dùng để giao dịch, vừa dày vừa nặng, lúc hạ xuống còn phát ra âm thanh “cạch” rất to.
Sau khi điền thông tin vào giấy tờ, ký tên, bà Hạ vội vã kiểm tra số tiền mà Hạ Linh mang đến, còn cô cùng Trần Đình Vũ thì không quan tâm lắm, ngồi đó nhàn nhã uống một ngụm cà phê.
Hạ Linh đương nhiên sẽ giữ chữ tín và không lừa gạt bà ta, nhưng bà ta vẫn tiếp tục đếm từng tờ một, chậm rãi, cẩn thận vô cùng.
Hóa ra cô trông không đáng tin vậy ư?
Bà Hạ thật vất vả mới đếm xong số tiền kia, lúc ngẩng đầu lên nhìn về phía Hạ Linh thì không kìm được mà hỏi: “Đây là tiền của Trần Đình Vũ phải không?” “Không, đó là phần tiền tôi tự để dành được.” Hạ Linh mỉm cười.
“Khoảng thời gian rời nhà tôi sống tốt hơn các người nghĩ đó.
Đủ tiền rồi chứ?
Giờ tôi phải đi đây.
Phần còn lại sẽ đưa cho bà sau khi làm thủ tục sang tên.” Nói xong, Hạ Linh dưới sự dìu dắt của Trần Đình Vũ đứng dậy.
Bà Hạ siết chặt lấy cái túi đen tяên bàn, vẻ mặt vặn vẹo, không rõ là đang tức giận uất ức hay đang hối hận.
Cho đến cuối cùng thì bà đã phải cúi đầu trước Hạ Linh, nói lời xin lỗi với cô, nhưng mà chỉ vì bà không còn cách nào khác.
Hạ Linh biết rõ bà ấy bằng mặt không bằng lòng.
Rời khỏi tiệm cà phê, Hạ Linh bỗng nhiên nhận được điện thoại.
Khi cô mở ra nhìn thì phát hiện người gọi đến là Dương Minh Tuấn, cũng đã mấy ngày rồi cô chưa liên lạc với hắn.
Trần Đình Vũ liếc mắt thấy cái tên kia, sắc mặt càng ngày càng tối lại: “Tên đó vẫn chưa bỏ cuộc sao?
Bây giờ em là vợ của anh rồi, em nói cho hắn biết đi.” Anh bỗng giở thói trẻ con khiến Hạ Linh không biết làm sao: “Người ta vừa mới gọi, chưa biết sẽ nói gì mà.” “Hắn ta lẽo đẽo theo em tận hai năm, thích em như vậy, lúc này bỗng nhiên gọi tới thì phải có ý đồ khác chứ?” Trần Đình Vũ lúc này cảm thấy như có ruồi nhặng bay quanh người, khó chịu muốn chết.
Cái tên kia khác gì âm hồn bất tán ám lấy vợ anh đâu?
Rời khỏi thành phố P rồi mà vẫn không thoát được.
Hạ Linh sờ sờ mũi, lúc bắt máy thì hơi nghiêng đầu sang bên cạnh để tránh cho Trần Đình Vũ nghe thấy.
“Hạ Linh, dạo này em có ổn không?” “A, vẫn ổn… Có chuyện gì không?” “Cũng… chỉ muốn hỏi thăm một lát.” Giọng Dương Minh Tuấn mang theo vài phần ngượng ngùng, hắn tha thiết muốn được nghe giọng của Hạ Linh, muốn nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô.
Từ lúc cô rời khỏi thành phố P đến giờ ngày nào hắn cũng chờ điện thoại, chờ đến lúc này thì mất hết kiên nhẫn.
Cô trở về bên cạnh chồng cũ liền quên hắn!
Ngồi vào trong xe, Trần Đình Vũ thừa dịp đang cài dây an toàn cho Hạ Linh mà hôn lên gò má cô một cái “chụt” rất to, giống như cố tình khiến cho người bên kia nghe được.
Cơ thể Hạ Linh hơi cứng lại, đưa tay đẩy anh ra rồi hắng giọng: “Nếu có thời gian nhất định sẽ trở về thăm chị Yến và anh, vậy nhé.” “...” Dương Minh Tuấn rõ ràng đã nhận ra cô đang ở cùng Trần Đình Vũ, hắn im lặng thật lâu, nửa chữ cũng không nói ra được.
Mãi đến khi Hạ Linh tưởng rằng hắn tắt máy rồi, hắn mới lên tiếng: “Hạ Linh, chúc em


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡