Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21
TRUYỆN AUDIO

Chương 21 — Chương 21

95 chương đã có audio

nơi này!
Trần Đình Vũ trở về thì phát hiện Hạ Linh ăn mặc gọn gàng, trang điểm xinh đẹp bước tới, có vẻ chuẩn bị ra ngoài.
Từ lúc bọn họ vạch rõ ranh giới, cô luôn như vậy, thường xuyên không ở nhà, bận bịu còn hơn cả anh.
Hai người nhìn thấy nhau nhưng không ai lên tiếng trước, tâm trạng Hạ Linh khá tệ vì chẳng thuê được phòng để chuyển đi, công việc làm thêm cũng không được thuận lợi lắm.
Cô gật đầu với anh xong thì đưa tay định mở cửa, Trần Đình Vũ bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô: "Em đi đâu?
Lại ra ngoài tìm việc sao?" Trước đây anh chưa từng phải quan tâm đến vấn đề này, bởi vì Hạ Linh luôn ở nhà chờ anh.
Anh đã quá quen với hình ảnh cô vợ ngoan ngoãn, dịu dàng luôn xem anh là tất cả và ở sau lưng âm thầm ủng hộ anh rồi.
Hiện tại cô bỗng nhiên thay đổi khiến anh rất khó chịu.
Trần Đình Vũ bắt đầu chú ý tới Hạ Linh nhiều hơn, muốn biết cô đi đâu, làm gì, với ai.
Hạ Linh khá bất ngờ khi Trần Đình Vũ bỗng nhiên như vậy, cô nâng mắt nhìn anh đầy khó hiểu.
"Đừng chạy loanh quanh làm mất mặt tôi, tiền tôi cho em đâu?
Chẳng lẽ không đủ dùng?" Trần Đình Vũ không muốn nghĩ tới việc vợ mình đi làm thêm, chứ đừng nói là làm thêm ở quán rượu.
Hạ Linh ngẩn người trong chốc lát, tai như ù đi.
Mất mặt…?
Cô nỗ lực kiếm sống bằng chính sức mình nhưng vào trong miệng anh thì biến thành một chuyện mất mặt ư?
Quan trọng hơn là anh cho người theo dõi hành tung của cô sao?
Đã không yêu, hà cớ gì phải làm thế?
Cô như một chú chim non yếu ớt ở trong ɭ*ή`g, cửa vẫn luôn mở nhưng không dám bay ra.
Thời điểm cô mạnh mẽ sắp sải cánh đi khám phá thế giới bên ngoài, chủ nhân lại đóng cửa nhốt cô, ý định bẻ gãy cánh của cô.
Hạ Linh cảm nhận được vòng tay của Trần Đình Vũ siết ngày càng chặt, đến nỗi cô bị đau mà phải dùng sức hất tay anh ra.
Cô tức giận nói: "Em sẽ không động vào bất kỳ thứ gì của anh, thẻ ngân hàng mà anh cho em… cái món quà sinh nhật vô nghĩa đó, em để tяên bàn làm việc rồi." Trần Đình Vũ ít khi ở nhà, lúc nào cũng vội vàng nên hẳn là không chú ý tới.
Anh nhíu mày nhìn về phía bàn tay vừa bị cô hất ra, giọng trầm xuống: "Vô nghĩa à?
Em có biết bao nhiêu người phụ nữ tiếp cận tôi chỉ vì cái mà em cho rằng vô nghĩa đấy không?” Người như Trần Đình Vũ đương nhiên không thiếu phụ nữ theo đuổi, Hạ Linh biết điều ấy nhưng vẫn luôn rất an tâm, vì cô biết anh không tùy tiện buông thả bản thân.
Cô không giống bọn họ, cô chỉ muốn chạm đến trái tim của anh.
Cho đến ngày hôm nay cô vẫn đang tự hỏi nó được làm bằng gì, không phải máu t̸h̵ιt̸ mà là sắt đá, là thép lạnh phải không?
Môi Hạ Linh mím chặt, Trần Đình Vũ không phát hiện ra cô đang tức giận đến cỡ nào, chỉ nói: “Tôi đã cho em thì nó là của em, cầm lấy rồi dùng.
Cho dù chút ta ly hôn thì em vẫn từng là vợ của tôi, còn là tiểu thư của Hạ gia, sao em có thể hạ thấp bản thân đi làm những công việc như thế?” Trái tim Hạ Linh đã dần dần quen với nỗi đau, không ai biết sự thật đằng sau vẻ hào nhoáng của cô hết.
Hạ gia xem cô như không khí vậy, làm gì có vị tiểu thư nào bị ghẻ lạnh như cô chứ?
Cô mở to mắt nhìn Trần Đình Vũ, cả người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡