Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22
TRUYỆN AUDIO

Chương 22 — Chương 22

95 chương đã có audio

run rẩy: "Hạ thấp bản thân chỗ nào chứ?
Chỉ làm phục vụ ở quán rượu mà thôi, cũng không phải chuyện dơ bẩn gì, anh nói như thể em muốn lắm vậy?" Thời đại xã hội phát triển, rất nhiều địa điểm uống rượu sang trọng xuất hiện, ở đây tuy cũng có những dịch vụ ngầm nhưng cũng là trao đổi ngang giá, sẽ không ai bắt ép nhân viên.
Nói đến đây, Hạ Linh bỗng nhận ra có điều khác thường.
Lúc ấy cô đã chuẩn bị ký hợp đồng lao động với đối phương rồi mà lại bị đuổi giữa chừng, chẳng lẽ cũng do Trần Đình Vũ nhúng tay sao?
Hạ Linh không thể hiểu nổi Trần Đình Vũ, cô lớn tiếng chất vấn: "Em làm gì cũng không liên quan đến anh, anh đã từng nói vậy kia mà, anh quên rồi ư?
Tại sao theo dõi em?" Cổ họng Trần Đình Vũ nghèn nghẹn, trong đầu thoáng qua hình ảnh trước kia, anh là người rõ nhất sự thờ ơ lạnh nhạt của mình đáng sợ đến mức nào… Anh đúng thật có nói mấy lời đó!
Cho dù là vậy thì cái nơi cô chọn cũng chẳng tốt lành gì.
“Nếu không theo dõi em sao có thể biết em định làm chuyện ngu ngốc gì?
Ngoan ngoãn ở trong nhà cho tôi.” “Đình Vũ, anh không có quyền ép em!” Hạ Linh đẩy cửa muốn đi ra ngoài.
Rầm.
Trần Đình Vũ một tay đóng cửa lại, một tay túm lấy cằm của Hạ Linh rồi nâng mặt cô lên.
Trong đôi mắt người đàn ông hằn lên tia máu không dễ thấy, hơi thở ấm nóng phả vào mặt cô, anh gằn giọng: “Chúng ta còn chưa ly hôn đâu, em nghĩ tôi sẽ để em tiếp tục làm bậy à?
Em có thể ra ngoài dạo phố, ăn uống cùng bạn bè nhưng tuyệt đối không được chọn những nơi như quán rượu để kiếm tiền.
Em có hiểu ý nghĩa của việc xinh đẹp không?” Căn nhà bỗng chốc trở nên yên tĩnh sau lời nói ấy của Trần Đình Vũ, chính anh cũng không thể hiểu được bản thân tại sao tức giận, tại sao ngăn cản cô.
Hạ Linh còn chưa ý thức được bên ngoài đáng sợ thế nào, với khuôn mặt này, dáng người này của cô, cho dù là ở đâu cũng dễ thu hút một đám đàn ông đồi bại.
Hạ Linh chưa từng thấy Trần Đình Vũ nói nhiều như vậy bao giờ, anh chỉ có thờ ơ chứ không hề tỏ thái độ khác.
Tim cô đập thình thịch trong ɭ*ή`g ngực, lưng bị ép vào cánh cửa lạnh lẽo, tay chân bắt đầu phát run.
====================================================================== Hạ Linh run giọng đáp: “Bây giờ em không cần nữa.” Trông Trần Đình Vũ có chút khác thường, anh hơi mất bình tĩnh nên lúc nói chuyện cô cũng cẩn thận và dè dặt hơn: “Đình Vũ, anh đang làm gì vậy?
Chẳng phải anh mong em rời khỏi anh càng sớm càng tốt sao?
Anh… anh có biết Hạ Liên sắp trở lại không?” Sắc mặt Trần Đình Vũ thay đổi ngay khi nghe đến hai chữ Hạ Liên.
Anh đã quên mất chuyện này, bởi vì gần đây có quá nhiều việc xảy ra, từ vấn đề chuẩn bị ly hôn, Hạ Linh muốn chuyển ra ngoài cho đến lần ông nội nhập viện, còn cả đủ thứ rắc rối ở công ty nữa.
Anh chẳng còn dư tâm sức nhớ tới Hạ Liên.
Anh luôn mồm nói yêu Hạ Liên, vậy mà ngay lúc quan trọng này lại không để Hạ Linh rời khỏi anh.
Vừa tham lam vừa ích kỷ làm sao!
Trần Đình Vũ tức giận vung nắm đấm đập mạnh lên cửa khiến nó kêu rầm một tiếng, Hạ Linh rụt cổ và nhắm chặt mắt, cứ nghĩ anh nổi điên mà đánh mình!
Trần Đình Vũ thấy cô như vậy thì càng nóng giận hơn, anh siết cằm của cô: “Tôi nhắc lại một lần nữa, không được đi ra


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡