Chương 23
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 23 — Chương 23
ngoài tìm việc.
Em cần tiền thì tôi có thể cho, đừng để người khác nói tôi là người keo kiệt.” Hạ Linh run rẩy, hai chân cảm giác như mất hết sực lực.
Hơi thở của Trần Đình Vũ trở nên thật tàn bạo, anh không giống trước kia chút nào cả, anh có còn là người cô từng yêu không?
Hạ Linh thấy vẻ mặt hung dữ của anh thì cụp mắt xuống, vội gật đầu cho qua chuyện.
Bây giờ có nói gì thì anh cũng không nghe lọt tai đâu!
Cứ như vậy, Hạ Linh một lần nữa đánh mất cơ hội tìm việc làm, đoàn phim đã tuyển đủ người.
Cô không biết một điều là cho dù họ chưa tuyển được diễn viên thích hợp thì cũng chẳng đến lượt cô, bởi vì Trần Đình Vũ đã cho người theo dõi cô sát sao.
… Hạ Linh dần trở nên vô cảm trước những thất bại mà mình gặp phải, cuộc sống của cô sẽ không suôn sẻ như mong muốn, cô biết điều đó, chỉ có thể không ngừng cố gắng để vượt qua.
Thứ duy nhất Hạ Linh làm được lúc này là làm bánh.
Cô tìm hiểu một vài phương thức bán hàng online rồi bắt đầu hì hục ở nhà chuẩn bị các loại nguyên liệu, cô không cần ra ngoài vẫn có thể kiếm tiền!
Một người phụ nữ không vững kinh tế sẽ luôn phải chịu cảnh lép vế trước chồng, giống như cô vậy, tiềm thức sinh ra sự sợ hãi đối với Trần Đình Vũ.
Những hành động của Hạ Linh không thoát khỏi sự giám sát của Trần Đình Vũ, nhưng so với việc làm thêm ở quán rượu thì cái này anh vẫn miễn cưỡng chấp nhận được.
Mấy ngày trôi qua, sức khỏe của ông nội Trần dần ổn định, tuy vậy bác sĩ cũng bảo người nhà chuẩn bị tâm lý, không biết chừng đây là hồi quang phản chiếu.
Đang bệnh nặng mà đột nhiên tươi tỉnh hẳn lên thì có dấu hiệu chẳng may.
Buổi trưa, Trần Đình Vũ tranh thủ thời gian nghỉ chạy đến bệnh viện cùng Hạ Linh.
Nghe mẹ anh nói ông nội đòi gặp cả hai người bọn họ.
“Linh Linh, ông biết thời gian của mình không còn nhiều nữa rồi.” Ông nội Trần cười hiền hòa: “Ông định để lại cho cháu căn nhà ở gần công ty.” “Dạ?” Hạ Linh bất ngờ như không thể tin vào tai mình.
“Sao ạ?” “Tuy căn nhà đó không to lắm nhưng nằm ở mặt đường, con cứ nhận cho ông vui.” Mẹ chồng ở bên cạnh nói.
“Hiện tại đây là thứ duy nhất ông có.” Ông liếc mắt về phía Trần Đình Vũ, tuy hai đứa nhỏ ở trước mặt ông luôn hòa thuận nhưng sao có thể lừa được ông chứ?
Hai năm trước ông yêu cầu Trần Đình Vũ cưới Hạ Linh và để cô đau khổ chịu đựng suốt thời gian dài như vậy là lỗi của ông, để bù đắp cho cô, ông đã cố gắng hết sức.
Hạ Linh đang chơi vơi không có chỗ bám víu, vẫn đang đau đầu về chỗ ở thì nhận được một món vô cùng quý giá quà từ ông nội.
“Cảm ơn ông ạ.” Cô không kìm được mà rơi nước mắt, nhào vào trong ngực ông khóc thút thít.
Hôm nay ông gọi cô tới nói những lời này chẳng khác gì di ngôn, tuổi tác đã cao, rồi ông sẽ phải rời xa thế giới này, cô biết rõ điều đó nên càng đau lòng hơn.
Ông nội nheo mắt lại, muốn nhìn cho rõ Trần Đình Vũ đứng cách đó không xa nhưng hơi mờ, ông chậm rãi nói: “Con lớn rồi, đừng làm những chuyện khiến cho bản thân phải tiếc nuối.” Trần Đình Vũ không rõ ông đang nhắc nhở anh chuyện gì, chỉ im lặng lắng nghe.
Khi hai người rời khỏi đó, tяên tay Hạ Linh đã nhiều thêm một tờ giấy chuyển nhượng quyền sở hữu nhà đất.