Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24
TRUYỆN AUDIO

Chương 24 — Chương 24

279 chương đã có audio

Với địa vị của ông nội Trần ở thành phố này thì chuyện giấy tờ có thể không cần quan tâm, chỉ cần cô ký tên mình vào là ổn thỏa.
Hạ Linh bần thần ngồi bên ghế lái, đã rất lâu rồi cô mới đi chung xe với Trần Đình Vũ nên cảm thấy lạ lẫm.
Trong xe im ắng lạ thường, Trần Đình Vũ vẫn luôn nghĩ tới những lời ông nội nói.
Qua một lúc lâu, khi xe dừng lại trước đèn đỏ, anh đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: “Chúng ta… thật sự phải ly hôn sao?” Hạ Linh nhàn nhạt đáp: “Phải.” Bây giờ anh đổi ý thì cũng muộn rồi, cô không muốn tiếp tục nghe thấy anh gọi tên em gái mình mỗi lần say xỉn nữa.
Nhận được câu trả lời tuyệt tình của Hạ Linh, Trần Đình Vũ không tiếp tục nói về chuyện ly hôn mà tập trung lái xe.
Họ đến với nhau một cách gượng ép, bây giờ dừng lại là tốt nhất.
Trần Đình Vũ không ngừng thôi miên bản thân bằng ý nghĩ này nhưng tối đến nằm tяên giường, anh chẳng thể nào ngủ nổi.
Tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc vang lên đều đặn, gõ từng nhịp vào trái tim đang thổn thức của anh.
Trần Đình Vũ cho rằng bản thân không có tình cảm nào với Hạ Linh, đến cả khi ngủ mơ cũng nhớ về em gái cô, tại sao bây giờ chần chừ?
Những lời mà ông nội và bạn thân Lý Khải từng nói một lần nữa quanh quẩn bên tai Trần Đình Vũ như ma âm, anh cứ thao thức đến tận sáng hôm sau rồi đi làm mà không ngủ chút nào.
Bởi vì ở chung một nhà nên cho dù không muốn, Hạ Linh vẫn chạm mặt Trần Đình Vũ.
Thấy anh mệt mỏi, cô không khỏi nhìn lâu thêm chút rồi mới đi ra cửa.
Trần Đình Vũ hỏi cô: “Có phải em định đến xem căn nhà mà ông nội cho em không?” Bình thường anh cho người kiểm soát hành tung của cô thì có thể hiểu được tại sao anh biết cô muốn đi đâu, thế nhưng hôm nay cô còn chưa nói gì mà?
Trần Đình Vũ giống như có thuật đọc tâm vậy, Hạ Linh miễn cưỡng gật đầu đáp lại anh.
Từ hôm qua cô đã thấy phản ứng của anh bất thường, anh không muốn ly hôn nữa sao?
Không, không được nhẹ lòng, cô phải kiên quyết rời xa người đàn ông này, bọn họ chẳng còn gì vướng bận nữa rồi!
Người đàn ông mặc áo khoác vào, nói: “Tôi đến công ty, tiện đường đưa em qua đó.” “Không cần đâu.” Hạ Linh nhanh chóng từ chối.
Thái độ của hai người hoàn toàn trái ngược với trước đây.
Trần Đình Vũ rốt cuộc cũng hiểu mặt nóng dán mông lạnh là cảm giác thế nào, anh nhiệt tình bao nhiêu, cô thờ ơ xa cách bấy nhiêu.
Có chút thất vọng, có chút buồn bực len lỏi vào trái tim anh.
“Bắt taxi làm gì?
Đừng lãng phí thêm tiền, đi thôi.” Trần Đình Vũ đẩy cửa bước ra ngoài.
Lời này chạm trúng điểm yếu của Hạ Linh, cô đang thiếu nhất chính là tiền.
Từ nhà đến công ty cũng chỉ hai mươi phút… cô có thể chịu được.
Hạ Linh bước chậm theo Trần Đình Vũ lên xe, sau khi đưa cô đến nơi, anh không rời đi ngay mà cũng mở cửa bước xuống theo.
Cô tự hỏi, anh không đi làm sao?
“Tôi cũng muốn ghé qua căn nhà cũ của ông nội xem một chút.” Trần Đình Vũ tùy tiện viện cớ, một lần nữa đọc hiểu được vẻ mặt của cô.
Hạ Linh cũng không so đo với anh mà tiến tới, nhập mật khẩu rồi đẩy cửa vào trong.
Nơi này nằm ngay mặt tiền, bề ngang rộng khoảng mười mét, chiều dài là hai mươi mét, thật sự rất tốt!
Bên trong tuy hơi cũ một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡