Chương 213
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 213 — Chương 213
cùng thân thiết.
Nhớ năm đó, Hạ Linh vất vả cả ngày làm bánh sinh nhật cho anh, cuối cùng không dám trực tiếp tặng mà nhờ lại Hạ Liên tặng giúp.
Cô nghĩ tới đây thì thấy thật ngu ngốc!
“Đình Vũ.” Hạ Linh thấp giọng gọi tên anh.
“Anh từng nói đã rung động vì chiếc bánh sinh nhật tự tay em làm đúng không?” “Ừm, anh đã vô cùng cảm động.
Đó là lần đón sinh nhật mà anh cảm thấy hạnh phúc nhất, không chỉ vì cái bánh, mà vì sự quan tâm và tấm lòng người ấy đã dành cho anh.
Kết quả thì thật phũ phàng, Hạ Liên dùng kỹ thuật diễn xuất của mình lừa dối anh suốt một thời gian dài.” Nhắc chuyện này, Trần Đình Vũ hơi xấu hổ: “Xin lỗi, anh đã không nhận ra...” “Em cũng bị lừa.” Hạ Linh thở dài.
Từ sau sự kiện đó, Trần Đình Vũ và Hạ Liên càng qua lại nhiều hơn, anh cũng tặng quà cho cô ta liên tục.
Thấy vậy, Hạ Linh chỉ đành kìm nén và chôn giấu thật sâu tình cảm của mình.
Biểu cảm tяên mặt Hạ Linh thay đổi liên tục, từ ngơ ngẩn đến mơ màng, rồi sau cùng là tiếc nuối.
Cô siết chặt nắm tay, hình ảnh người con trai tuấn tú mặc áo sơ mi trắng chơi bóng rổ, cùng với những giọt mồ hôi lấm tấm tяên trán và nụ cười tươi sáng kia lại hiện lên rõ mồn một.
Thiếu đi hơi thở thanh xuân tươi sáng của trước đây, Trần Đình Vũ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành có sự nghiệp ổn định, khí chất trầm ổn hơn nhiều.
Cùng một chiếc áo sơ mi trắng nhưng ở hai khoảng thời gian khác nhau thì tạo cảm giác hoàn toàn khác.
Hạ Linh nhìn anh rất lâu, đôi môi hồng phớt khép mở: “Đình Vũ, có thể anh không nhớ nhưng khi anh nói em làm bánh rất ngon, em thật sự đã rất cảm động.
Từ nhỏ cha mẹ đã không quan tâm nhiều đến em, đấy là lần đầu tiên bản thân em được ai đó công nhận.” Cô mỉm cười: “Còn rất nhiều lần anh giúp đỡ em nữa, chắc là anh không chú ý đâu.” Khóe môi Hạ Linh câu lên một nụ cười xinh đẹp, Trần Đình Vũ nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, nắm thật chặt.
“Không vội, sau này chúng ta còn nhiều thời gian, em từ từ kể cho anh nghe là được.” Người đàn ông vuốt ve những ngón tay mềm mại của cô, một tay khác khởi động xe, xoay vô lăng, lùi xe ra ngoài, động tác thuần thục không hề gián đoạn.
Nhìn góc nghiêng của anh, Hạ Linh len lén cảm thán.
Đàn ông khi tập trung lái xe thực sự có sức hấp dẫn rất lớn, trái tim cô nhảy lên từng hồi.
Mắt di chuyển từ sườn mặt gợi cảm xuống yết hầu, sau đó là phần ngực lộ ra dưới áo sơ mi mở bung hai cúc, cuối cùng dừng lại tяên cổ tay đang đeo đồng hồ của anh.
Trần Đình Vũ phát hiện ánh mắt như lửa nóng của cô thì hít sâu một hơi, nhắc nhở: “Đừng nhìn, anh sẽ không kìm lòng được.” “...” Chỉ nhìn anh thôi mà cũng có cảm giác sao?
Còn không đợi cô mở lời, người đàn ông đã đoán được cô nghĩ gì mà trả lời: “Em vĩnh viễn không hiểu đâu.” Cảm giác khi bị cô nhìn chằm chằm với đôi mắt ướt át kia, cùng với sự mập mờ trong không gian kín này làm anh nhớ đến cái đêm cô trúng thuốc, không suy nghĩ sang hướng khác mới là lạ.
Sau khi trở về nhà, Hạ Linh phát hiện Chí Hiên và Ý Vy ỉu xìu ngồi ở tяên sofa, mẹ chồng đang đút trái cây cho chúng.
Cả hai nghiêng đầu sang nơi khác, tỏ vẻ không muốn ăn.
Nghe tiếng mở cửa, hai đứa nhỏ xoay người