Chương 214
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 214 — Chương 214
nhìn ra, phát hiện là Hạ Linh trở về thì mừng rỡ trượt xuống khỏi ghế rồi chạy về phía cô.
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ!” Cả ngày nay Chí Hiên không có thời gian ở cạnh mẹ nên rất buồn chán, chơi cùng bà nội được một lát liền đòi mẹ ngay.
Ý Vy cũng chạy tới chỗ Hạ Linh, đôi mắt long lanh đáng yêu dâng lên một tầng hơi nước: “Mami, con muốn ôm!” Từ lúc còn nhỏ hai đứa trẻ đã rất dính người, tuy rằng chuyển đến biệt thự Trần gia thì có nhiều thứ mới mẻ để chơi nhưng thời gian trôi qua, chúng sẽ dần mất hứng thú.
Kết quả là như bây giờ, quay về quấn lấy mẹ.
Chí Hiên đang nũng nịu chưa kịp đòi ôm thì bị một lực lớn bế bổng lên, thằng bé giật mình quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, là Trần Đình Vũ.
Anh ôm con trai như vậy, hai gương mặt một lớn một nhỏ kề sát vào nhau trông có rất nhiều nét tương đồng, vừa nhìn đã biết là cha con.
Người đàn ông nghiêm túc dạy bảo: “Sau này con muốn bế thì nói với ba, mẹ không thể bế con và em gái cùng lúc được, hiểu không?” Chí Hiên hoàn toàn không cho anh mặt mũi, bé đưa tay đẩy ngực anh rồi lắc đầu: “Con muốn mẹ cơ!” ====================================================================== Chí Hiên nghe lời mẹ nên mới mở miệng gọi Trần Đình Vũ là ba, thực chất trong lòng thằng bé vẫn còn có khoảng cách rất lớn với người đàn ông này.
Điều ấy gián tiếp khiến cho anh cảm thấy buồn bực, anh tự hỏi không biết bao giờ mình mới được chấp nhận.
Lúc anh ôm bé, bé luôn phản ứng một cách chậm chạp hoặc có gì đó miễn cưỡng, mất tự nhiên.
Hạ Linh nghiêm túc nhìn vào đôi mắt long lanh của con trai: “Cục cưng ngoan, mẹ không bế cả con và em được, con để ba ôm một lát nhé?
Chẳng phải trước đây con muốn gặp lại ba sao?” Cùng là một câu nói nhưng lời thốt ra từ miệng cô lại có hiệu quả khác hoàn toàn, Chí Hiên mím mím môi, thu cái tay đang vươn về phía cô lại rồi khẽ gật đầu với cô.
Thằng bé từng hỏi về ba của mình, từng nói muốn gặp ba, cuối cùng thật sự gặp được rồi thì lại chỉ nghĩ về mẹ.
Trần Đình Vũ sẽ phải mất không ít thời gian để có thể triệt để trở thành một người ba đúng nghĩa.
Tầm nửa tiếng sau, Trần Đình Vũ vào phòng làm việc riêng để gọi điện thoại cho Lý Khải và hỏi thăm về chuyện tìm kiếm Lâm Gia Hân.
“Tình hình thế nào rồi?” “Cô ta thật sự rất có năng khiếu lẩn trốn đấy, cũng không biết là do Lâm Giang ra sức che giấu hay bản thân cô ta thông minh nữa, mỗi lần cảnh sát tìm được vị trí của cô ta thì cô ta lại biến mất như một làn khói.” “Nghĩa là vẫn chưa bắt được?” Trần Đình Vũ có chút khó tin.
“Ừm, nhưng mà dựa theo tình hình này chắc cũng nhanh thôi, dù sao người của chúng ta đều tích cực rà soát khắp nơi mà.
Ồ, khoan đã, chờ một lát, có tin từ phía cảnh sát rồi.” Lý Khải đang luyên thuyên thì màn hình máy tính hiện lên tin nhắn, hắn kinh hô một tiếng, vội vàng gửi địa chỉ qua cho Trần Đình Vũ và nói: “Họ tìm được cô ta rồi, đã tiến hành bao vây khu vực đó.” “Ừ, tôi biết rồi.” Bằng chứng vừa đến tay cảnh sát chưa lâu thì họ đã bắt đầu hành động, Lâm Gia Hân lần này muốn trốn thoát thì trừ phi mọc cánh bay đi.
Trong một căn nhà hai tầng kiểu dáng châu Âu sang trọng, tяên chiếc giường bông mềm mại, Lâm Gia Hân mệt mỏi nằm cuộn người lại và ngủ mê