Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 215
TRUYỆN AUDIO

Chương 215 — Chương 215

103 chương đã có audio

man.
“Hân, cậu mau dậy rồi xuống ăn cơm đi.” Một giọng nữ thanh thoát vang lên bên tai Lâm Gia Hân, ngay sau đó cô ta cảm giác có bàn tay lành lạnh chạm vào mặt mình.
Mấy ngày này ăn không ngon ngủ không yên, tinh thần của Lâm Gia Hân rất tệ.
Cô ta mở đôi mắt nặng nề ra, nhìn thấy bạn mình đang mỉm cười liền miễn cưỡng đáp: “Tôi không ăn, cậu ăn trước đi.” Lâm Gia Hân đến chỗ bạn mình với mục đích trốn sự truy bắt của người khác, cũng chẳng thể ở lâu được, qua hôm nay là cô ta phải đi tiếp nên muốn tranh thủ ngủ nhiều chút.
“Cậu trông tiều tụy lắm rồi, nếu không lát nữa tôi sẽ mang thức ăn vào phòng, cậu nghỉ ngơi đi.” Bạn của Lâm Gia Hân thấy dáng vẻ ỉu xìu thiếu sức sống trước mắt chỉ đành đi ra ngoài ăn cơm trước.
Thời điểm dọn dẹp bàn ăn, cô nàng bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa.
Cô gái thông qua mắt mèo kiểm tra bên ngoài, phát hiện là một vị cảnh sát tầm bốn mươi tuổi ông ta giơ tấm thẻ thân phận lên, nói: “Xin chào, tôi là cảnh sát điều tra của cục cảnh sát thành phố A.” Người đàn ông yêu cầu mở cửa để khám xét nhà vì tình nghi cô nàng che giấu tội phạm, chỉ mới nghe mấy chữ đó thôi, sắc mặt cô gái trẻ đã không còn chút máu.
“Chú, chú cảnh sát có nhầm không ạ?” Vừa mở cửa ra, cô nàng đã nói nhanh.
“Nhà cháu làm gì chứa chấp tội phạm chứ?” Người đàn ông lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh, hỏi: “Xin hỏi cô có từng nhìn thấy người này chưa?” Hai mắt cô gái nọ mở to, nhìn người trong ảnh rồi lại nhìn vị cảnh sát ấy, biểu cảm kinh hãi tяên mặt đã thể hiện rõ suy nghĩ của bản thân.
“Cô… Cô ấy phạm tội gì vậy ạ?” “Cô Lâm Gia Hân bị tình nghi trong vụ án giết người diệt khẩu, đây là giấy phép bắt người, chúng tôi sẽ kiểm tra nhanh thôi, mong cô hợp tác.” Lúc Lâm Gia Hân đến chỗ của mình, cô nàng kia không hề hay biết chuyện Lâm Gia Hân đang bị truy bắt.
Bên tai cô nàng vang lên tiếng nổ thật to, cả người chết lặng, chỉ biết ú ớ nói: “Cháu, cháu không biết lại có chuyện đó, cháu không biết gì hết!
Chú…” “Cô yên tâm đi, chúng tôi sẽ điều tra cẩn thận trước khi kết tội bất kỳ người nào.” Cảnh sát trấn an cô gái rồi mang theo bốn người nữa đi lên lầu, chẳng mấy chốc đã phá cửa xông vào trong phòng ngủ.
Cánh cửa vì bị lực đẩy mạnh mà va vào tяên tường tạo ra âm thanh vang dội, Lâm Gia Hân đang đau đầu và lim dim ngủ, tiếng động quá lớn ấy khiến cô ta giật mình bật dậy.
Vừa mở mắt ra, nhìn thấy mấy người đàn ông mặc cảnh phục, bên tai Lâm Gia Hân lùng bùng, cô ta không thể nghe được họ đang nói cái gì với mình, chỉ biết, cô ta xong đời rồi!
Khi cảnh sát tiến tới khống chế Lâm Gia Hân và còng tay cô ta lại, cảm giác được sự lạnh lẽo của còng sắt chạm vào da t̸h̵ιt̸, cô ta mới phục hồi tinh thần, bắt đầu giãy giụa và hô lên: “Không, không, buông tôi ra!
Các người mau thả tôi ra!” Lâm Gia Hân dùng hết sức bình sinh mà nắm lấy góc giường, không để người ta kéo ra ngoài, miệng gào thét như điên: “Lũ khốn, các người biết ba của tôi là ai không hả?
Á!
Ba tôi sẽ không tha cho các người, mau buông tôi ra!
Tại sao lại bắt tôi?” Hai trong bốn vị cảnh sát chịu trách nhiệm áp giải Lâm Gia Hân bị tiếng kêu thảm kia làm cho lỗ tai chấn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡