Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 217
TRUYỆN AUDIO

Chương 217 — Chương 217

103 chương đã có audio

vẫn bày ra biểu cảm bất an như vậy.
Hạ Linh vẫn luôn cảm thấy bồn chồn và nôn nao một cách khó hiểu, có lẽ cô đã quá nhạy cảm rồi chăng?
Hai người nói chuyện một lát, Trần Đình Vũ liền mặc áo khoác vào rồi lái xe rời khỏi nhà.
Hạ Linh ôm con trai đứng bên cửa sổ tầng hai nhìn theo bóng dáng anh rời đi, âm thầm cầu nguyện anh không xảy ra việc gì.
… Tại đồn cảnh sát, Lâm Gia Hân đang bị thẩm tra về vụ việc xảy ra ở thành phố P, bao gồm chuyện thuê người bắt cóc hãm hại Hạ Linh đến chuyện ép người đàn ông xấu số tự sát.
Tất cả chứng cứ đều được phơi bày trước mặt cô ta, cô ta không còn lời nào để nói, cả quá trình tra hỏi chỉ biết gào to tên cha mình, đòi gặp cha.
Lâm Gia Hân đã không còn là một đứa trẻ vị thành niên nữa, tất cả những chuyện cô ta làm đều do cô ta tự mình gánh vác trách nhiệm, còn muốn gọi Lâm Giang đến, dùng tài lực gây sức ép ngay trước mặt cảnh sát như vậy quả thật buồn cười.
Cục trưởng nghe nói Trần Đình Vũ và Lâm Giang chuẩn bị ghé qua thì cũng thấy hơi áp lực, ông ta cảm giác mình đã vô tình bị kéo vào giữa tranh đấu của giới thượng lưu, mồ hôi sau lưng bắt đầu thấm ra.
Trần Đình Vũ chậm chân hơn Lâm Giang một chút, khi anh xuất hiện, người đàn ông kia đang yêu cầu được gặp con gái.
Lâm Gia Hân nhìn thấy cha thì nước mắt nhẫn nhịn bắt đầu thi nhau rơi tí tách: “Ba, đưa con ra khỏi đây, con không muốn đi tù, con không muốn!” “Tại sao không nghe lời ba hả?” Sắc mặt Lâm Giang xám xịt, ông ta đã cố hết sức để thương lượng với Trần Đình Vũ, bỏ ra một cái giá quá đắt, cuối cùng vì sự tự tiện của con gái mà mất cả chì lẫn chài!
“Ba nhất định có cách mà phải không?
Con, con sợ lắm, ba ơi…” Tiếng khóc nức nở của Lâm Gia Hân khiến Lâm Giang đau lòng không thôi, nhưng bây giờ ông có thể thế nào chứ?
Dựa theo tình hình này, ít nhất Lâm Gia Hân cũng ngồi tù mười năm, có thể là hơn.
Chẳng lẽ ông phải giúp con gái vượt ngục sao?
Lâm Gia Hân hoảng loạn tột độ, chỉ biết vừa khóc vừa gọi Lâm Giang.
Bên ngoài phòng thẩm tra, Trần Đình Vũ lẳng lặng đứng đó nghe bọn họ nói chuyện, mặt mày lạnh lùng.
Anh đã cho Lâm Giang đường lui, là vì ông ta không quản tốt con gái của mình, bây giờ kể cả khi ông ta rút khỏi tập đoàn BNN và quay lại cắn trả, anh cũng sẽ không nhượng bộ.
Lúc Lâm Giang ra ngoài và nhìn thấy Trần Đình Vũ, ông ta cũng không ngạc nhiên, trong đôi mắt toát ra tia lửa.
“Cậu thật sự là một con cáo già đấy, Trần Đình Vũ, có phải ngay từ đầu cậu đã tính toán cả rồi không?” Trần Đình Vũ lắc đầu: “Tôi không muốn đem tính mạng của người mình yêu ra đùa giỡn, ông Lâm, lần này ông hiểu lầm rồi.” Vẻ mặt anh không giống như đang nói đùa, Lâm Giang còn cho rằng bị Trần Đình Vũ lừa gạt, nhưng khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình tĩnh của anh, ông mới nhận ra có lẽ là ý trời.
Ông ta nhìn thấy cục trưởng đứng bên cạnh Trần Đình Vũ thì gật đầu chào hỏi, sau đó ra hiệu cho Trần Đình Vũ rời khỏi phòng giam để nói chuyện.
Bên ngoài trời bắt đầu nổi gió, Lâm Giang rút ra một điếu thuốc đưa vào trong miệng, hít một hơi dài rồi thở mạnh, khói trắng lượn lờ bốc lên che mất biểu cảm của ông ta.
Trần Đình Vũ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡