Chương 218
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 218 — Chương 218
hỏi: “Ông định nói gì?” “Tôi sẽ trả bất kỳ giá nào, miễn là cậu giúp con gái tôi giảm án.” “Xin lỗi.” Lâm Giang cau mày: “Ý cậu là gì?
Tôi đã nói, sẽ làm tất cả!” Trần Đình Vũ lặp lại câu nói lúc trước: “Tôi sẽ không đem tính mạng của gia đình ra trao đổi, cô ta suýt chút nữa hại chết vợ tôi, đổi lại nếu Hạ Linh làm vậy với Lâm Gia Hân, ông sẽ nhượng bộ sao?” Câu trả lời chắc chắn là không.
Không ai sẽ bỏ qua cho kẻ có ý định hại chết người thân của mình, Trần Đình Vũ trước đây nợ Hạ Linh quá nhiều, nợ cô một thời thanh xuân tươi trẻ, nợ cô một cuộc hôn nhân hạnh phúc và trọn vẹn.
Anh nói: “Dù ông có làm gì tôi cũng sẽ theo đến cùng.” Người đàn ông trẻ một tay đút túi quần, ánh mắt xa xăm.
Nhiều năm cống hiến của Lâm Giang chỉ đổi lại một cơ hội duy nhất mà thôi, và Lâm Gia Hân đã đánh mất cơ hội này.
Trần Đình Vũ nhìn khuôn mặt như già thêm mười tuổi của Lâm Giang, chỉ có thể thở dài trong lòng, ông ta nguyện đánh đổi tất cả vì gia đình mình, anh cũng vậy.
Sau khi thương lượng bất thành, Lâm Giang lái xe trở về và gọi điện thoại tìm thuê luật sư giỏi nhất ở thành phố A, ông ta muốn giảm án cho con gái thông qua nhiều con đường khác.
… Tяên đường trở về, Trần Đình Vũ ghé siêu thị mua một chút quà vặt cho hai bé con ở nhà, sau đó nhìn thấy ở bên cạnh có một đứa trẻ đang ôm bộ lắp ráp siêu nhân biến hình nở nụ cười.
Nhóc con thỉnh thoảng lại sờ sờ, xoa xoa cái hộp tяên tay, đối với cậu bé ấy thì đấy chắc là một thứ rất trân quý.
Anh khẽ trầm ngâm, nhớ ra từ lúc đưa vợ con quay lại đến giờ còn chưa tặng cho họ món quà nào ra hồn liền di chuyển bước chân đến khu vực bán đồ cho trẻ nhỏ, chọn vài thứ trông có vẻ hay ho thả vào xe hàng.
Búp bê, siêu nhân, đất sét đủ màu, bộ lắp ghép xếp hình, cái gì anh cũng muốn mua, kết quả lúc nhân viên giúp anh mang đồ ra ngoài thì nhét gần đầy ghế sau, trông mà sợ.
Hóa đơn dài mấy gang tay, Trần Đình Vũ thậm chí còn không thèm nhìn, cứ như vậy mà cuộn nó lại nhét bừa vào một góc.
Ở quầy thu ngân vẫn còn đang bàn tán về người đàn ông cực phẩm vừa vung tiền mua lượng lớn đồ chơi trẻ con nào đó.
Mọi người đều ghen tỵ muốn chết, cũng ước gì mình có một người chồng hào phóng như anh.
Lúc Trần Đình Vũ mang theo túi to túi nhỏ trở lại, Hạ Linh bị dọa không nhẹ, cả mẹ anh cũng cảm thấy bất ngờ.
Riêng hai đứa nhỏ thì mắt lấp lánh đầy kích động, chạy tới bên cạnh chân anh, nhận quà rồi ngoan ngoãn nói cảm ơn.
Thái độ của Chí Hiên đối với anh rõ ràng đã tốt hơn nhiều, thằng bé còn chủ động ôm chặt lấy anh một cái mới chạy sang chỗ bà nội, nhờ bà bóc quà cho.
Ý Vy mặc váy công chúa có chút giống với con búp bê barbie mà Trần Đình Vũ mua, cô bé vừa vỗ tay vừa nhảy nhót quanh chỗ bà nội, tiếng cười giòn tan truyền tới làm anh thấy quyết định của mình thật không sai.
Hạ Linh cho rằng anh dùng tiền lung tung như vậy không tốt lắm, nhưng lời ra đến miệng lại bị cô cưỡng ép nuốt vào.
Trần Đình Vũ thiếu tiền sao?
Không thiếu.
Lúc một mình cô luôn muốn tiết kiệm để sau này con trai có nhà có xe, con gái có của hồi môn đủ để nở mày nở mặt