Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 219
TRUYỆN AUDIO

Chương 219 — Chương 219

279 chương đã có audio

với mọi người, làm gì cũng suy tính cho tương lai.
Còn bây giờ, có vẻ không cần thiết lắm?
Trần Đình Vũ vừa ngồi xuống, Ý Vy liền ôm búp bê tяên tay chạy tới bên cạnh, trèo lên sofa rồi chu môi hôn vào mặt anh một cái thật kêu.
“Ba ơi, con yêu ba.” Bé con thường bắt chước những gì mình nghe được, có thể thấy bình thường Hạ Linh nói yêu các con nhiều đến chừng nào, bất kể vui hay buồn, cô luôn thể hiện sự yêu thương với chúng một cách dịu dàng nhất.
Khóe môi Trần Đình Vũ cong lên, anh xoa xoa đầu nhỏ của Ý Vy, trong lòng cảm tạ trời đất Hạ Linh đã sinh cho anh hai đứa trẻ đáng yêu thế này và đồng ý đưa chúng trở về thế giới của anh.
Buổi tối, Trần Đình Vũ muốn ngủ riêng với Hạ Linh nên chờ hai đứa trẻ ngủ xong liền tìm đủ lý do để kéo cô đến phòng mình nói chuyện.
“Anh đã giải quyết ổn thỏa, sau này không cần lo lắng gì nữa rồi.” “Lâm Giang không nổi điên sao?” “Ông ta rất bình tĩnh.” Trong lòng Hạ Linh vẫn luôn cho rằng Lâm Giang sẽ chó cùng rứt giậu, bởi vậy cô cứ nôn nao suốt từ lúc nghe Lâm Gia Hân trốn thoát đến giờ, may mắn chỉ là do cô nghĩ nhiều, giác quan thứ sáu không phải lúc nào cũng đúng.
Trần Đình Vũ nằm tяên giường ôm Hạ Linh, giọng nói dịu dàng của cô vang lên bên tai, hương thơm cơ thể ngọt ngào và xúc cảm mềm mại từ da t̸h̵ιt̸ truyền tới làm anh thấy không chân thực.
Giống như mới hôm qua thôi cô còn đang ở một nơi xa xôi hẻo lánh và mù mịt nào đó lẩn tránh anh, cùng anh chơi trò trốn tìm không giới hạn thời gian, hôm nay đã chủ động xuất hiện trước mắt.
Anh ôm siết Hạ Linh vào lòng, hôn lên mái tóc dài của cô, khẽ nói: “Hạ Linh, tất cả đã qua rồi.” “Ừm.” Cô nhẹ nhàng đáp lời, đầu vùi sâu vào trong ngực anh, cuối cùng cũng thấy cuộc sống của mình có chút yên bình.
Ngày rộng dáng thài sau này Trần Đình Vũ muốn được nắm tay cô đón bình minh, ngắm hoàng hôn.
Trải qua rất nhiều khó khăn anh mới hiểu ra rằng anh yêu người con gái này, có lẽ là từ rất lâu về trước, hoặc có lẽ là trong hai năm kết hôn cô vì anh hy sinh hết thảy, trái tim anh đã sớm rung động nhưng anh lại không dám đối mặt.
Lồng ngực Trần Đình Vũ phập phồng theo từng hơi thở của anh, Hạ Linh rõ ràng cảm nhận được sự bất thường, cô hơi ngẩng đầu, hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?” “Đang tự trách bản thân vì đã làm tổn thương em…” Đến giờ anh vẫn còn nghĩ về chuyện này sao?
Hạ Linh vừa cảm động vừa buồn cười: “Anh ngốc sao?
Đừng nhìn về quá khứ nữa, em cũng sẽ cố gắng gạt bỏ những chuyện không vui trước đây, tương lai mới thật sự quan trọng.” Trần Đình Vũ cúi đầu hôn lên đôi trán cô, sau đó không kìm lòng được, tế bào khắp cơ thể đều đang gào thét muốn chạm vào cô, anh hôn dần xuống mắt, mũi rồi đôi môi anh đào đang hơi hé mở.
Nụ hôn của anh lúc ấy khác hẳn bình thường, ôn nhu đến nỗi Hạ Linh có chút mơ màng bị cuốn theo động tác của anh.
Mãi đến khi bàn tay anh đặt lên eo cô, cô mới sực tỉnh mà ngăn cản: “Khoan đã.” “Em mệt?” Trần Đình Vũ biết gần đây nhu cầu của bản thân có hơi cao, cẩn thận hỏi ý cô.
Hạ Linh giấu mặt vào trong ngực anh, hơi thở hỗn loạn, lúc nói chuyện còn kèm theo âm mũi làm nũng: “Em… em không thích mở đèn.” Trước đó Trần Đình


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡