Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 220
TRUYỆN AUDIO

Chương 220 — Chương 220

170 chương đã có audio

Vũ từng bị Hạ Linh từ chối một lần vào buổi trưa nhưng anh không để ý lắm, giờ mới phát hiện cô không thích ánh sáng chiếu vào cơ thể họ khi họ ân ái, đặc biệt là khi tay anh chạm vào eo cô.
Trần Đình Vũ cẩn thận sờ lên cái bụng bằng phẳng của cô, lòng bàn tay anh ấm nóng, nhẹ nhàng di chuyển qua lại khiến Hạ Linh có chút nhột.
“Em sợ anh nhìn thấy vết rạn, hay là vết mổ?” Trần Đình Vũ hỏi.
Cơ thể Hạ Linh rõ ràng hơi căng cứng, mặc dù xã hội phát triển và nền y học hiện đại cũng đạt đến đỉnh nhưng năm đó khi cô mang thai hai đứa trẻ vẫn khiến tяên bụng xuất hiện không ít dấu vết.
Sau này, ca sinh mổ kia khiến bên eo cô có thêm sẹo, cô thấy nó xấu nên tự ti.
====================================================================== Trần Đình Vũ đau lòng ôm chặt lấy cô, không ngừng hôn lên mái tóc mềm mại thoang thoảng mùi thơm: “Anh không chê em, sao em lại tự chê chính mình chứ?” “Anh không thấy nó xấu à?” Hạ Linh mân mê vết sẹo tяên bụng.
Bàn tay của người đàn ông đặt tяên bụng cô, anh trầm giọng mà nói: “Đây là nơi em mang thai Chí Hiên và Ý Vy, cho dù có để lại vết rạn hay sẹo thì đối với anh vẫn rất đẹp.
Vợ của anh, cho dù trông thế nào thì trong mắt anh vẫn sẽ đẹp nhất, em đừng tự ti.” Hốc mắt Hạ Linh ướt át, trong lòng vô cùng cảm động trước những lời này.
Thật may mắn vì cuối cùng tình yêu thầm kín của cô đã được đền đáp.
Bên ngoài cửa sổ là tiếng gió rít vù vù, trong phòng ấm áp dễ chịu, Hạ Linh cảm nhận được cái ôm hữu lực của anh mà lòng yên ổn, cứ thế chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, Hạ Linh mơ màng đưa tay sờ vị trí bên cạnh, nơi đó trống không, Trần Đình Vũ đã đi làm rồi.
Cô chậm rãi xuống giường, xỏ đôi dép bông hình gấu nâu vào chân, sau đó đi sang phòng bên cạnh để xem hai đứa nhỏ.
Tối qua trước khi qua phòng Trần Đình Vũ thì cô đã chuẩn bị sẵn mấy cái gối ôm lớn để chắn xung quanh, hơn nữa giường rất rộng, Chí Hiên và Ý Vy lăn lộn thoải mái cũng không vấn đề gì.
Bọn nhỏ vẫn đang nằm ngủ tяên giường, hai gương mặt bầu bĩnh dưới ánh sáng nhạt hiện ra sắc hồng vô cùng đáng yêu.
Hạ Linh chỉnh lại tư thế nằm cho con rồi mới xuống bếp chuẩn bị bữa sáng như thường lệ.
Cô tự hỏi có nên mang cơm qua bên công ty cho Trần Đình Vũ hay không, bởi vì trước giờ cô chưa từng làm vậy nên vẫn nên hỏi ý của anh xem sao.
Chuông reo chưa lâu, bên kia đã truyền tới giọng nói trầm thấp: “Cảm ơn em nhưng buổi trưa anh có hẹn với khách hàng rồi, lần sau nhé?
Anh thật sự rất muốn ăn sườn xào chua ngọt do em nấu.” Hạ Linh ồ khẽ một tiếng, đặt điện thoại sang bên cạnh, mở loa ngoài.
“Tiếc cho anh thật, hôm nay em nấu sườn chua ngọt.
Buổi tối anh có tăng ca không?” “Chắc là không, chừa cho anh một chút, chờ anh về ăn cơm chiều.” Hạ Linh cho dầu vào để phi tỏi trước, mùi thơm nức mũi nhanh chóng truyền ra, cô cười nói: “Em biết rồi.” Trong quá trình nấu cơm, Hạ Linh đột nhiên trượt tay đánh rơi cái bát đựng cà chua, cô luống cuống muốn chụp lại nhưng không kịp.
Một tiếng va chạm loảng xoảng truyền tới, cái bát đã vỡ thành nhiều mảnh văng ra xung quanh.
“Chuyện gì vậy?” Trần Đình Vũ giật mình khi nghe thấy tiếng động lạ.
“Không có gì, em làm vỡ đồ thôi, anh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡