Chương 221
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 221 — Chương 221
làm việc đi..” “Cẩn thận một chút, nhớ đeo bao tay vào rồi hãy xử lý.” Anh không quên dặn dò.
“Ừm, anh làm đi nhé.” Hạ Linh nói rồi chỉnh lửa nhỏ lại một chút, lau sạch tay sau đó mới cầm lấy điện thoại và ấn nút tắt máy.
Quét dọn với nấu cơm xong thì đã tám giờ hơn, Hạ Linh về phòng gọi hai đứa trẻ dậy để vệ sinh cá nhân.
Tầm giữa trưa, Hạ Linh đang nghiên cứu lại mấy công thức làm bánh của mình để gửi cho Hoài An xem thì điện thoại rung lên, là số điện thoại của Lý Khải.
Bình thường hắn sẽ không gọi riêng cho cô như vậy, không hiểu sao trái tim Hạ Linh bắt đầu đập điên cuồng trong ɭ*ή`g ngực, cái loại cảm giác bất an chưa từng có bỗng nhiên kéo tới làm tay cô cũng phát run.
“Hạ Linh…” Lý Khải gọi tên cô một cách nhẹ nhàng, sau đó lại không nói chuyện làm cô càng thêm lo lắng.
“Sao vậy?” “Trước khi tôi nói với cô việc này thì cô nhất định phải bình tĩnh, hứa với tôi được không?” Toàn thân Hạ Linh ngay tức khắc lạnh lẽo, cô cảm giác được mình như đi tяên băng mỏng, chỉ cần bước hụt một bước cũng sẽ chết rất khó xem.
Bình tĩnh?
Lý Khải định nói cái gì mà bắt cô bình tĩnh vậy?
Cô đưa tay đè ngực mình, cố gắng hít sâu mấy hơi mới có thể khiến cho ɭ*ή`g ngực bớt căng tức: “Tôi… không muốn nghe tin xấu đâu, Lý Khải, xin anh… đừng nói với tôi Đình Vũ đã gặp chuyện được không?” Trước sự cầu xin của Hạ Linh, Lý Khải chỉ nói: “Xin lỗi…” Hai chữ đơn giản của hắn khiến máu tяên người Hạ Linh gần như đông lại, hô hấp không thuận, cô run run cầm chặt điện thoại, dùng sức đến nỗi đầu ngón tay trắng bệch cả ra.
Đầu óc cô quay cuồng, tim thắt lại.
Sự im lặng giữa họ kéo dài hơn hai phút, Lý Khải biết lúc này cần cho Hạ Linh chút thời gian nên rất kiên nhẫn chờ đợi, lát sau mới nói: “Cô chuẩn bị chút rồi đến bệnh viện với tôi, tạm thời đừng để cha mẹ Đình Vũ biết.” Từ đầu đến cuối hắn không hề đề cập tới chuyện Trần Đình Vũ gặp phải nhưng Hạ Linh cố tình hiểu hết tất cả.
Đình Vũ gặp nạn rồi, hơn nữa Lý Khải còn không chắc chắn anh có ổn hay chưa.
Cô không dám tin vào tai mình, cả người run lẩy bẩy, cổ họng như có thứ gì chặn ngang qua.
Buổi sáng hôm nay Trần Đình Vũ vẫn còn nói chuyện với cô, nói muốn trở về cùng cô ăn cơm kia mà?
Tại sao lại như vậy?
Mãi vẫn không nghe thấy câu trả lời, Lý Khải bất đắc dĩ phải bổ sung thêm một câu: “Cậu ấy đang ở trong phòng cấp cứu, cô không cần quá gấp gáp, chú ý an toàn.” Hạ Linh gần như không nghe được những lời này, cô run run cố gắng nhấc đôi chân nặng nề của mình lên, lảo đảo đi về phía cửa phòng.
Chỉ trong một khoảnh khắc, sắc mặt cô đã tái nhợt như tờ giấy trắng, ánh mắt hoảng loạn vô định.
Trong đầu cô liên tục xuất hiện âm thanh của Lý Khải tựa như ma âm, lặp đi lạp lại, hắn nói, Trần Đình Vũ ở bệnh viện, hắn nói anh đang được cấp cứu!
Còn chưa đi được mấy bước, nước mắt nóng hổi đã rơi xuống tяên đôi gò má Hạ Linh, cô chỉ kịp cầm lấy chìa khóa liền chạy thẳng ra ngoài.
Hạ Linh lúc này run lẩy bẩy giống như người mắc bệnh rối loạn chuyển động tay chân, ngón tay không nghe theo sự khống chế khiến cô đánh rơi chìa khóa đến hai lần, mãi mới tra chìa vào ổ được.
Cô biết bây giờ khóc cũng không thể