Chương 222
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 222 — Chương 222
giải quyết được vấn đề nhưng cảm xúc tiêu cực đánh úp tới làm cô hô hấp đều khó khăn.
Chiếc xe lao như bay ra khỏi biệt thự rồi tiến về phía bệnh viện với tốc độ hơn 100km/giờ.
Lúc Hạ Linh đuổi tới nơi thì Lý Khải vẫn còn ngồi trước cửa phòng cấp cứu, hắn quay đầu liền thấy Hạ Linh loạng choạng bước qua nêm màu, tóc cô rối tung, đầm ngủ màu trắng vẫn chưa kịp thay, dưới chân hãy còn mang đôi dép bông đi trong nhà.
Bộ dáng của cô vô cùng lôi thôi lếch thếch, cô xông về phía hắn, không nói được chữ nào, hai mắt đỏ hiện cả tơ máu.
Mặt mũi Lý Khải âm trầm: “Trần Đình Vũ vẫn còn ở trong phòng cấp cứu, về nguyên nhân cụ thể thì tôi cũng không biết, đã cho người đi kiểm tra rồi...” Hạ Linh nghe tới đây thì rất sợ hãi, cô bỗng nhớ về khoảnh khắc ông nội Trần qua đời, khi đó cô chới với chẳng biết bám víu vào đâu, cả thế giới giống như sụp đổ.
Bây giờ, sự hoảng loạn còn tăng lên gấp mấy lần, cô không thể mất anh ấy, không thể!
Nếu Trần Đình Vũ xảy ra chuyện thì mẹ con cô làm sao bây giờ?
Mẹ Trần liệu có chịu nổi cú sốc này?
Không, không thể nghĩ tiêu cực như vậy, anh ấy sẽ không sao đâu!
Chuyện tồi tệ ấy sẽ không đến đâu!
Hạ Linh kích động quá mức khiến cơ tim co thắt dữ dội, trước mắt xuất hiện vô số màu sắc khác nhau, trời đất quay cuồng, có chút đứng không vững.
Thấy cô lảo đảo, Lý Khải đưa tay đỡ lấy cơ thể đang lung lay của cô: “Hạ Linh, cô bình tĩnh chút!” Môi Hạ Linh trắng bệch, nước mắt vẫn không ngừng chảy ra, cô nắm lấy áo Lý Khải như nắm một cọng rơm cứu mạng, giọng khàn khàn hỏi: “Anh ấy, anh ấy đã ở trong đó bao lâu rồi?
Rốt cuộc là tại sao?
Sao lại như vậy?
Tôi phải làm gì bây giờ…” Chỉ cần Trần Đình Vũ còn chưa rời khỏi phòng cấp cứu thì cô sẽ không thể bình tĩnh nổi.
Thật ra lúc này Lý Khải cũng rất sợ hãi, hắn là người bạn thân nhất của Trần Đình Vũ.
Họ biết nhau từ lúc còn là những thiếu niên chưa trải sự đời đến khi lập nghiệp, thành công, đứng vững bước chân tяên con đường kinh doanh này, bọn họ luôn sánh vai vượt qua khó khăn.
Cho nên hắn không khá hơn Hạ Linh là bao, nhưng mà hắn giỏi che giấu, khả năng kiềm chế cảm xúc cũng tốt hơn cô.
Lý Khải vô tình chạm vào bàn tay lạnh lẽo của Hạ Linh, giờ mới phát hiện cô ăn mặc phong phanh thế nào.
Xuất phát từ việc xem cô là bạn tốt, hắn cởi áo ngoài ra cho cô khoác vào rồi đỡ cô ngồi xuống, nói: “Cô ngồi trước đi.” Hạ Linh phát hiện hai chân không còn sức lực, cô nắm lấy bắp tay của Lý Khải và siết thật chặt, hy vọng làm vậy có thể khiến bản thân tỉnh táo hơn.
Lúc hai người căng thẳng chờ đợi, bên tai vang lên tiếng bước chân vội vã.
Một người đàn ông từ bên ngoài tiến tới, trực tiếp báo cáo với Lý Khải: “Chúng tôi đã điều tra ra nguyên nhân dẫn đến tai nạn.
Trước khi tổng giám đốc rời khỏi công ty thì có người đã… đã cắt thắng xe của anh ấy.” Sắc mặt Lý Khải vặn vẹo, hắn cuối cùng không kìm được nữa mà quát: “Mẹ kiếp!
Vệ sĩ đâu?
Không phải bình thường luôn có vệ sĩ canh chừng à?” Chuyện này thật sự quá mức vô lý!
Người đàn ông kia cúi thấp đầu, vừa cảm thấy tội lỗi vừa thấy xấu hổ: “Một trong số những người đó đã bị mua chuộc...” Càng nói thì giọng ông ta càng nhỏ: “Lúc