Chương 231
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 231 — Chương 231
chói tai vang vọng khắp tòa án khiến cho người ta đau cả đầu.
Luật sư mà Trần Đình Vũ thuê là người giỏi nhất ở thành phố A, mặc dù mới ba mươi tuổi nhưng đã nhận vô số vụ khó nhằn.
Khó cỡ nào cũng thắng, đi cãi một vụ được cung cấp hết bằng chứng như thế này có thể thua mới là lạ!
Trần Đình Vũ không trực tiếp tham gia vào quá trình xét xử nhưng cũng nghe nói luật sư của cô ta muốn kháng cáo.
Đương nhiên, chuyện kháng cáo là không thể nào, bằng chứng rõ ràng thuyết phục, đơn kháng cáo sẽ trực tiếp bị trả về.
Hạ Linh đến thăm bệnh, không khỏi tò mò về quyết định của tòa án: “Cô ta có phải sẽ ở tù chung thân không?” “Em nghĩ xem?” Anh hé miệng, ngậm lấy miếng táo vừa mới cắt vỏ tяên tay Hạ Linh.
“Phạm tội nghiêm trọng như vậy, khả năng cao là tù chung thân…” Trước ánh mắt suy ngẫm của cô, Trần Đình Vũ gật đầu: “Ừ, là tù chung thân.” Cho dù Lâm Giang có ba đầu sáu tay cũng không thể cứu được đứa con gái giết người diệt khẩu và thuê người làm chuyện dơ bẩn kia với Hạ Linh, chưa kể cô ta còn lái xe cố tình gây tai nạn cho cô.
====================================================================== Thời gian sau đó, Trần Đình Vũ bị Hạ Linh canh chừng nghiêm ngặt.
Cô không cho anh làm việc quá nhiều, còn yêu cầu anh phải tập trung hồi phục sức khỏe để kịp chuẩn bị sinh nhật cho hai đứa nhỏ.
“Mấy hôm nay tên Lý Khải kia đi hẹn hò nên anh phải xử lý đống hồ sơ này, dù sao cũng sắp xuất viện rồi mà, đưa cho anh đi.” Trần Đình Vũ mè nheo.
“Trợ lý và thư ký của anh đâu?” Hạ Linh không hề mềm lòng chút nào, đặt hồ sơ sang bên cạnh rồi lật xem thử.
Mặc dù có nhiều thứ cô xem không hiểu nhưng vẫn biết phần lớn đều là tài liệu bình thường, không cần phải ôm đồm vào người, trợ lý hoặc thư ký giúp anh phân loại chờ anh ký cũng được rồi.
Trần Đình Vũ thấy cô kiên quyết thì chỉ có thể bất đắc dĩ nghe lời: “Anh không tuyển thư ký lâu rồi.” “Sao lại thế?” Câu trả lời này làm Hạ Linh hơi ngớ ra.
Bình thường tổng giám đốc của một công ty lớn sẽ có không ít trợ thủ, thư ký gì đó, vậy mà bên người Trần Đình Vũ chỉ có mỗi trợ lý thôi thì làm sao được?
Chẳng trách anh luôn luôn bận đến tối mặt tối mũi!
Trần Đình Vũ nhớ tới những gì mà Lý Khải từng nói, lặp lại một lần cho Hạ Linh nghe: “Nếu có thư ký thì vợ sẽ không vui.” “Anh sợ em ghen?” “Ừm.” “Em sẽ không ghen, vì vậy anh nên tuyển thêm thư ký để chia sẻ công việc, cứ tiếp tục thế này thì thời gian đâu mà anh ở cùng em và con?” Hạ Linh có chút bất lực, cô trông giống kiểu người không hiểu chuyện thế cơ à?
Cũng không phải tại Hạ Linh khó tính mà trước đây Trần Đình Vũ từng khiến cô giận đến nỗi rời đi nên rất cẩn thận, những cô gái xinh đẹp là những mối nguy tiềm tàng, anh không muốn để họ ở bên cạnh chút nào, sợ cô hiểu lầm.
Bây giờ cô chủ động nói vậy, chắc anh phải thay đổi kế sách thôi.
Trần Đình Vũ trầm ngâm, phần lớn thư ký chuyên nghiệp đều là phụ nữ, không biết có thể tuyển đàn ông không.
Trần Đình Vũ dặn dò Lý Khải tìm ứng viên cho vị trí thư ký tổng giám đốc, chờ tìm được người xong cũng là lúc anh xuất viện về nhà.
Mẹ Trần cứ nghĩ anh đi công tác xa nên không hỏi nhiều, có cháu trai và cháu gái bên cạnh, bà với chồng